Chương 2 - Người Lười Và Em Gái Đặc Biệt
“Ngày mai nhớ mua thêm khoai tây chiên.”
“Vị nguyên bản sắp hết rồi.”
Chương 3
Ngày hôm sau trời nắng đẹp.
Ánh nắng tốt đến mức khiến người ta chỉ muốn tan chảy hoàn toàn trong quá trình quang hợp.
Tôi dọn lại ghế treo trong vườn Đông viện.
Trải lên hai lớp đệm mềm, đeo bịt mắt bằng lụa, chuẩn bị ngủ một giấc trưa thật dài.
Ánh nắng chiếu lên người, ấm áp dễ chịu.
Đến suy nghĩ trong đầu cũng hóa thành một vũng hồ nhão.
Ngay lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ sâu.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt rất khẽ.
Giống như có thứ gì đó ma sát trên mặt đất.
Tôi lười tháo bịt mắt, chỉ trở mình.
“Đừng ồn.”
“Còn ồn nữa chị hầm em thành lẩu thịt chó.”
Xung quanh im lặng trong chốc lát.
Ngay sau đó lại vang lên một tiếng “cạch” rất nhỏ.
Giống âm thanh một tấm gỗ rơi xuống nền gạch.
Tôi thở dài.
Kéo phăng bịt mắt xuống.
Đang chuẩn bị nổi cáu.
Ánh mắt lại chạm phải một đôi mắt đen trắng rõ ràng.
Tô Sở Sở.
Không biết con bé chạy tới vườn Đông viện từ lúc nào.
Trong tay cầm một chiếc ghế gỗ nhỏ.
Nó ngoan ngoãn ngồi cạnh ghế treo, cách tôi chưa tới một mét.
Hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, giống như một học sinh tiểu học đang nghe giảng.
Tôi nhìn nó.
Nó nhìn tôi.
“Em lạc đường à?” tôi hỏi.
Sở Sở lắc đầu.
“Vậy em đang làm gì?”
Sở Sở chỉ vào tôi.
Lại chỉ vào mình.
Cuối cùng chỉ vào ghế treo.
Tôi cố hiểu ngôn ngữ cơ thể của nó.
“Em muốn ngủ?”
Sở Sở lại lắc đầu.
Nó chỉ ngồi đó, mắt không chớp nhìn tôi.
Xem tôi ngủ mà cũng xem ra hoa được à?
Tôi ngáp một cái.
“Tùy em.”
“Đừng phát ra tiếng là được.”
Tôi kéo bịt mắt lên, tiếp tục ngủ.
Từ nhỏ tôi đã có một năng lực đặc biệt.
Chỉ cần tôi muốn ngủ, cho dù bên cạnh có đốt pháo tôi vẫn ngủ được.
Huống chi chỉ có một cô em gái không nói chuyện đang ngồi bên cạnh.
Không biết đã ngủ bao lâu.
Tôi bị một trận ồn ào chói tai đánh thức.
“Tô Dữu Ninh!”
“Rốt cuộc con đang làm gì!”
Giọng Lâm Uyển xuyên thủng màng nhĩ tôi.
Tôi bực bội kéo bịt mắt xuống.
Mở mắt liền thấy Lâm Uyển và Bạch Vi đứng trước ghế treo.
Lâm Uyển đầy mặt tức giận.
Bạch Vi thì trông như lo lắng đến cực điểm.
Sở Sở vẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ kia.
Nhưng cơ thể con bé đã co lại thành một cục, hai tay bịt chặt tai, toàn thân run rẩy.
Bạch Vi vội ngồi xổm xuống, thử kéo tay Sở Sở ra.
“Em gái đừng sợ.”
“Có chị ở đây, chị bảo vệ em.”
“Có phải em bị cô ấy dọa sợ không?”
Ngay lúc tay Bạch Vi sắp chạm vào Sở Sở.
Sở Sở đột nhiên hét lên thê lương.
Con bé đẩy mạnh Bạch Vi ra, giống như vừa chạm phải thứ gì cực kỳ ghê tởm.
Bạch Vi bị đẩy ngồi phịch xuống đất, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, nước mắt nói tới là tới.
“Em gái…”
“Chị là chị Vi Vi mà, chị chỉ muốn bảo vệ em.”
Lâm Uyển đau lòng đi tới ôm Bạch Vi, sau đó tức giận chỉ vào tôi.
“Con đã làm gì nó!”
“Tại sao cứ đến chỗ con là nó lại bị dọa thành thế này?”
“Có phải con bỏ bùa nó không!”
Tôi ngồi dậy khỏi ghế treo, xoa cái cổ bị sái vì ngủ sai tư thế.
“Mẹ, trí tưởng tượng của mẹ phong phú thế này, hay là đi viết kịch bản đi.”
“Hollywood đang cần mẹ cứu đấy.”
Tôi chỉ Sở Sở.
“Con bé bê ghế tới đây xem con ngủ.”
“Con có thể làm gì nó?”
“Dùng lời nói mớ tấn công nó à?”
Lâm Uyển hoàn toàn không tin.
“Đừng ngụy biện!”
“Nếu không phải con dọa nó, sao đến Vi Vi nó cũng không cho chạm vào?”
Tôi cười lạnh.
Liếc Bạch Vi đang ngồi dưới đất.
“Tại sao không cho chạm?”
“Có lẽ vì mùi trà xanh trên người ai đó nồng quá, hun cay cả mắt người ta.”
Sắc mặt Bạch Vi trắng bệch, nước mắt càng rơi dữ hơn.
“Chị, sao chị có thể nói em như vậy.”
“Em chỉ lo cho em gái thôi.”
Sở Sở nghe thấy giọng Bạch Vi, cơ thể càng run dữ dội.
Con bé cắn chặt môi, ánh mắt nhìn Bạch Vi đầy sợ hãi và chống cự cực độ.
Phản ứng ấy còn dữ dội hơn lúc nhìn thấy tôi.
Bác sĩ từng nói, con bé có thể nghe thấy cảm xúc thật của người khác.
Rõ ràng tiếng lòng của Bạch Vi còn khó nghe hơn những lời ngoài miệng cô ta gấp vạn lần.
Tôi lười xem màn kịch bi tình này.
Nhảy xuống khỏi ghế treo, nhặt bịt mắt dưới đất.
“Diễn xong thì mau đi đi.”
“Che mất nắng của tôi rồi.”
Lâm Uyển tức đến xanh mặt.
Bà kéo Sở Sở dậy.
“Sở Sở, chúng ta đi.”
“Sau này không bao giờ tới cái nơi xui xẻo này nữa.”
Sở Sở bị Lâm Uyển kéo đi.
Nhưng con bé quay đầu, nhìn tôi một cái.
Trong mắt có một thứ lưu luyến khó diễn tả.
Tôi phất tay.
“Về nhớ rửa tay.”
“Đừng dính phải đồ bẩn.”
Bạch Vi đứng sau Lâm Uyển, hung dữ trừng tôi.
Tôi coi như không thấy.
Nguyên tắc đầu tiên của người nằm dài: tuyệt đối không lãng phí một chút cảm xúc nào cho người không liên quan.
Chương 4
Sau buổi chiều hôm đó, bầu không khí bên nhà chính càng kỳ quái.
Mỗi tối tôi đều nghe được tiếng Lâm Uyển đập đồ, cùng tiếng thở dài mệt mỏi của Tô Chính Hải.
Nghe nói vì chứng mất ngủ của Sở Sở ngày càng nghiêm trọng.
Con bé hét cả đêm.
Thậm chí bắt đầu lấy đầu đập vào tường.
Bác sĩ tâm lý tới ba lần, kê cả đống thuốc ngủ nhưng hoàn toàn không có tác dụng.