Tôi là đứa nổi tiếng vô dụng, chỉ thích nằm dài trong cả nhà.
Đám shipper trong vòng mười cây số đều biết trước cửa nhà tôi có một cái máy chuyển đồ ăn, chỉ vì tôi lười đứng dậy mở cửa.
Tôi từng nghi ngờ mình là con lười đầu thai, nhưng không ngờ tôi lại không phải con ruột của bố mẹ.
Thiên kim thật năm tuổi bị bảo mẫu bắt cóc, bị đưa qua ba tỉnh, cuối cùng được tìm thấy trong một hang ổ tội phạm.
Tối được đưa về, mẹ tôi vừa đến gần, con bé lập tức ngồi xổm xuống, hai tay ôm chặt đầu.
Bác sĩ tâm lý nói em gái đã hình thành cơ chế phòng vệ tự động, cảm xúc của mỗi người đều vang lên trong đầu con bé như tiếng còi báo động.
Bố mẹ đỏ hoe mắt, bảo tôi tránh xa con bé.
Tôi cầu còn chẳng được để tiếp tục nằm dài, ngay trong đêm chuyển đến Đông viện xa xôi nhất.
Kỳ lạ là, tôi vào bếp lấy khoai tây chiên, em gái cũng đi theo tới cửa bếp.
Tôi nằm ngủ trưa trên ghế treo trong vườn, con bé bê một chiếc ghế nhỏ ngồi nhìn tôi.
Một đêm nọ, tôi mơ mơ màng màng mò về phòng, lại phát hiện em gái đang co ro trên giường tôi.
Tôi lười động đậy, dứt khoát nằm luôn xuống sàn ngủ.
Sáng hôm sau, bố mẹ xông vào phòng tôi, sắc mặt trắng bệch.
Giọng bố tôi run lên:
“Sau khi con bé trở về chưa từng ngủ được một giấc trọn vẹn, con cho nó uống thuốc à?”
Mẹ ngồi xổm ngoài cửa khóc nửa đêm, hỏi em gái tại sao chỉ chịu ở bên cạnh tôi.
Con bé chỉ vào thái dương mình, rồi chỉ vào tôi, nói ra câu đầu tiên kể từ khi trở về:
“Trong đầu chị không có gì cả, rất yên tĩnh, rất dễ chịu.”
…
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận