Tết Đoan Ngọ, bố mẹ đến thăm vợ chồng tôi. Tôi vui vẻ ra mở cửa đón hai người vào nhà, vậy mà chồng tôi lại một lần nữa gọi họ là “cô chú”.
Nụ cười trên mặt bố mẹ lập tức cứng lại.
Tôi không nhớ nổi đây đã là lần thứ bao nhiêu chúng tôi rơi vào tình huống khó xử như thế này.
Kết hôn năm năm, anh chỉ từng gọi bố mẹ tôi là “bố mẹ” đúng một lần.
Đó là lúc làm lễ đổi cách xưng hô trong đám cưới.
Sau đó, hoặc là anh không gọi, hoặc lại gọi thành “cô chú”.
Chồng tôi có vẻ lúng túng.
“Anh xin lỗi, anh vẫn chưa quen, chưa sửa được.”
Nụ cười trên mặt tôi tắt hẳn.
Anh gọi bố mẹ vợ cũ là bố mẹ suốt ba năm. Còn chúng tôi kết hôn đã năm năm, anh vẫn chưa chịu chấp nhận bố mẹ tôi.
Ba năm qua anh vẫn qua lại chăm sóc bố mẹ vợ cũ, thân thiết gọi họ là bố mẹ, sống với họ như người một nhà.
Anh vẫn nhớ nhầm sở thích, mua hải sản mà bố mẹ tôi không ăn quen.
Khi biếu quà đáp lễ, anh vẫn chuẩn bị theo đúng bộ quà dành cho bố mẹ vợ cũ, rồi tiện tay ném cho bố mẹ tôi một phần tương tự.
Mẹ tôi giấu đi sự thất vọng trong mắt, cố gắng làm không khí vui vẻ trở lại.
“Thôi được rồi, lại ăn bánh ú đi. Mẹ để trong hộp giữ nhiệt cả đường, giờ vừa ăn được rồi. Có đủ vị hai đứa thích đấy.”
Tôi nắm lấy tay mẹ.
Không.
Không thể cứ thế cho qua được.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận