Chương 2 - Người Khóc Mộ Đêm Khuya
6
Đó là một ngày cuối tuần bình thường như bao ngày khác. Bà ngoại dẫn tôi ra công viên đi dạo. Công viên đó có một cái hồ nhân tạo rất lớn, ánh nắng chiếu xuống mặt hồ lấp lánh như được phủ bởi những viên đá quý. Lóng lánh đẹp vô cùng. Lần nào đến tôi cũng không nhịn được mà tiến lại gần. Và chính vào ngày hôm ấy, tai nạn đã xảy ra.
Tôi rơi xuống hồ. Làn nước lạnh thấu xương lập tức nhấn chìm tôi. Chân tay tê dại, không còn sức lực. Tôi vùng vẫy loạn xạ, chỉ tổ tạo ra nhiều tia nước hơn, còn cơ thể thì chìm xuống nhanh hơn. Nước tràn vào mũi, vào miệng, vừa tanh vừa chát. Tôi sắp chết rồi. Nhận thức này khiến tôi vô cùng hoảng loạn, tôi bắt đầu quờ quạng tứ phía hướng về phía bờ.
Trong khung cảnh hỗn loạn, tôi lờ mờ thấy một bóng người tiến lại gần mình. Là bà ngoại. Bà còn chẳng kịp cởi áo khoác, cứ thế lao xuống nước. Một người bình thường leo cầu thang còn phải nghỉ chân một lúc, vậy mà vào khoảnh khắc đó, bà lại như có sức mạnh vô song, liều mạng bơi về phía tôi. Tóc bà xõa tung, sắc mặt trắng bệch, nhưng mắt bà dán chặt vào tôi.
“Ương Ương! Nắm lấy bà! Đừng sợ!”
Tôi bám lấy cánh tay bà, bản năng sinh tồn vẫn khiến tôi vùng vẫy.
“Bà ngoại… cứu con với…”
“Đừng sợ! Ương Ương không khóc! Có bà ở đây! Sẽ không sao ngay thôi!”
Bà một tay ôm chặt lấy tôi, tay kia dốc sức chèo nước. Giọng bà đứt quãng nhưng vô cùng kiên định. Tôi dần bình tĩnh lại trong lòng bà, mặc kệ bà kéo tôi đi. Nhưng tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể bà đang run rẩy, động tác bơi cũng ngày một chậm lại. Bà sắp hết sức rồi. Nhưng những câu “không sao rồi”, “Ương Ương đừng sợ”, “Ương Ương không khóc” vẫn luôn vang lên bên tai. Bà vừa an ủi tôi, cũng vừa tự tiếp thêm sức mạnh cho chính mình.
Nhưng sau đó thì sao?
Tôi được những người trên bờ chung tay kéo lên. Khi quay đầu lại, bà ngoại đã biến mất. Tôi run rẩy, được mẹ vừa chạy đến ôm chặt vào lòng. Mẹ vừa vỗ về vừa gọi tôi là cục cưng, cho đến khi bà ngoại cũng được kéo lên bờ. Giọng nói của mẹ khựng lại.
Bà ngoại nằm đó trên mặt đất lạnh lẽo, hơi thở không còn. Mặc cho người ta ép tim, mặc cho người ta gọi thế nào, bà cũng không động đậy. Bà cứ thế nhắm mắt mãi mãi. Không bao giờ nhìn tôi nữa, không bao giờ gọi tôi là “bé ngoan” nữa.
7
Kể từ đó, tất cả đều thay đổi. Mẹ thay đổi, trở nên lúc gần lúc xa với tôi. Ánh mắt mẹ chứa đựng sự giằng xé và phức tạp khiến tôi không dám nhìn thẳng. Tôi biết mẹ trách tôi. Chính vì tôi nghịch ngợm nên mới hại chết bà. Nhưng lúc đó tôi mới bảy tuổi, còn quá nhỏ, rơi xuống nước chỉ là một tai nạn. Chẳng ai muốn cả. Nhưng chính vì vậy mới khiến mẹ càng thấy bất lực hơn. Mẹ không biết phải trách ai, càng không biết phải đối mặt với tôi thế nào.
Và đối diện với hoàn cảnh tương tự, đâu chỉ có mình mẹ? Tôi cũng vậy thôi. Ngày qua ngày tôi chìm đắm trong cơn ác mộng của ngày hôm đó. “Đừng sợ”, “Đừng khóc”. Rõ ràng là những lời an ủi, nhưng theo sự ra đi của bà ngoại, chúng lại trở thành xiềng xích nặng nề nhất đối với tôi. Xiềng xích ấy đã khóa chặt tôi suốt hai mươi năm ròng.
Tôi vẫn đang gào khóc, miệng lầm bầm không rõ chữ:
“Bà lừa con… Bà lừa con… Bà nói là sẽ không sao ngay thôi mà… Nhưng vừa quay đầu lại bà đã không thấy đâu rồi… Hu hu! Bà biến mất rồi! Mẹ cũng không cần con nữa! Bà cứ nằm đó… bao nhiêu người gọi bà mà bà chẳng thưa…”
Cả người tôi run bần bật, thở hổn hển như con cá rời nước.
“Con không khóc nữa rồi, bà ngoại… Bà bảo con đừng sợ, đừng khóc, con đã không khóc nữa rồi… Con giấu hết nỗi sợ đi rồi… Nhưng bà cũng chẳng quay lại nữa.”
Tôi khóc đến gập cả người, thu mình ngồi xổm xuống đất, vùi đầu vào đầu gối. Khóc đến mức gần như ngất đi. Một bàn tay lạnh giá nhưng dịu dàng hư ảo đặt lên đỉnh đầu tôi. Tuy không cảm nhận được sự tiếp xúc thực tế, nhưng một luồng ấm áp kỳ lạ, an lòng từ từ thấm thấu vào trong.
Giọng bà ngoại vang lên bên tai, mang theo sự xót thương vô hạn:
“Con bé ngốc này… Bà làm sao nỡ bỏ rơi cháu. Bà chỉ là… mệt quá, ngủ thiếp đi một lát thôi. Cháu xem, giờ bà chẳng phải đã quay lại rồi sao? Đừng khóc nữa, bà đau lòng lắm.”
Tôi khóc đến mức nấc nghẹn, theo bản năng như hồi nhỏ, tôi co rúm người lại, dựa vào cái bóng hư ảo kia. Bà ngoại dang tay, nhẹ nhàng ôm lấy tôi. Dưới ánh trăng, linh hồn bà tỏa ra vầng sáng nhạt màu, dịu nhẹ. Rõ ràng chỉ là quang ảnh, nhưng khi thu mình trong lòng bà, tứ chi đã đóng băng hai mươi năm, trái tim đã hóa đá hai mươi năm của tôi dường như thật sự cảm nhận được một tia ấm áp đã mất đi từ lâu.
8
Tôi khóc đến khi kiệt sức, chỉ còn lại những tiếng nấc cụt. Cơ thể đang run rẩy dần bình ổn lại, tôi rã rời tựa vào bia mộ. Bà ngoại ghé sát lại gần tôi, vẫn nụ cười dịu dàng ấy.
“Bé ngoan, bà biết cháu sống khổ cực, nhưng cháu đừng làm khó bản thân mình. Cháu thế này, sao bà yên tâm đi đầu thai được?”
Tôi rất muốn nói con không sao, con không muốn bà chết rồi còn phải lo lắng cho con. Nhưng hơn sáu ngàn ngày đêm dằn vặt ấy, khiến tôi không tài nào thốt nên lời.
“Bà ngoại…” Giọng tôi khàn đặc. “Thật ra con biết thế này là không tốt, con đã từng cố gắng rồi. Con thật sự… đã thử tìm cách để sửa chữa chính mình.”
Bà ngoại khẽ “ừm” một tiếng, không hối thúc, chỉ lặng lẽ đợi tôi nói tiếp. Nhưng tôi lại có chút không nói tiếp được nữa. Những lời mỉa mai ở trường, sự cô lập ở công ty, đến lúc này nói ra thì còn ý nghĩa gì nữa? Chỉ làm bà thêm lo lắng thôi.
Còn nhớ hồi cấp hai, độ tuổi nổi loạn nhất đời người, trong lớp bắt đầu chia bè kéo phái. Người học giỏi, gia cảnh tốt, ngoại hình ưa nhìn sẽ có người thích, và đương nhiên cũng có kẻ ghen ghét. Khi đại ca trong lớp mỉa mai lớp trưởng, tôi học theo người khác mà cười hùa theo. Rồi khi đám tay sai của lớp trưởng hạ thấp đại ca, tôi cũng học theo người khác tỏ vẻ khinh bỉ. Kết quả có thể đoán được, tôi trở thành kẻ “gió chiều nào theo chiều nấy”. Chẳng ai thèm nói chuyện với tôi. Nhưng rõ ràng tôi chỉ muốn học cách để đưa ra những phản ứng “đúng đắn” mà thôi.
Đến khi đi làm thì càng khó hơn. Trong thế giới của người lớn, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo. Kẻ ngoài mặt cười với bạn thường chính là kẻ đâm bạn đau nhất. Tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh đó không tự chủ được mà hiện ra. Một bản kế hoạch tôi vất vả làm suốt hai tháng, thức trắng bao nhiêu đêm, cuối cùng bị đồng nghiệp cướp công. Tôi biết trường hợp này lẽ ra phải tức giận, nhưng tôi không biết phải biểu hiện thế nào. Cuối cùng chỉ có thể khô khốc nói một câu: “Cái này là tôi làm.”
Đối phương mỉm cười đổi trắng thay đen, nói đây rõ ràng là phương án cả nhóm cùng nghĩ ra, chỉ tại tôi lạnh lùng, không hòa đồng, không có tinh thần đồng đội nên mới thui thủi làm một mình. Tôi bị gạt ra rìa, bị cô lập, cuối cùng bị sa thải. Lúc rời đi, ngay cả một người đưa tiễn cũng không có.
Lúc đó tôi mới nhận ra, chỉ học theo người khác là vô ích. Tôi bắt đầu đi gặp bác sĩ tâm lý.
“Bà ngoại, con có đi bệnh viện, vị bác sĩ đó rất kiên nhẫn. Ông ấy không nhìn con như nhìn một con quái vật. Ông ấy làm cho con rất nhiều bài kiểm tra, cuối cùng nói với con rằng… đây là Chứng rối loạn stress sau sang chấn (PTSD), kèm theo tình trạng tách rời cảm xúc.”