Chương 1 - Người Khóc Mộ Đêm Khuya
1
Mười hai giờ đêm.
Nghĩa trang Tây Sơn.
Sương mù tựa như lớp lưới xám ẩm ướt quấn quýt lấy từng tấm bia mộ. Một mình tôi xách chiếc hộp đạo cụ chuyên dụng màu đen, bước lên những bậc thang đá trơn trượt. Tiếng đế giày “cộp cộp” giữa nghĩa trang đêm khuya vô cớ phủ lên một bầu không khí rùng rợn.
Tôi vô cảm bước đi, trong lòng không khỏi thầm oán trách người đặt đơn. Thuê người khóc mộ thì chẳng có gì lạ, nhưng lại bắt buộc phải khóc vào giữa đêm thế này thì thật quá quắt. Người tử tế nào lại đi viếng mộ khóc lóc vào lúc nửa đêm cơ chứ? Mà thôi… tôi cũng chẳng phải người tử tế gì. Người ta trả nhiều tiền, đêm thì đêm vậy.
Tôi âm thầm tìm kiếm mục tiêu: Khu D, số 09. Khi ánh đèn pin cuối cùng cũng khóa chặt vào tấm bia mộ kia, cả người tôi bỗng chấn động, sững sờ tại chỗ.
Những dòng chữ rành rành trên bia mộ đâm sầm vào mắt tôi: Mộ phần hiền mẫu Tô Ngọc Lan. Người lập bia: Con gái Tô Mai, cháu ngoại Ngụy Ương Ương.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ quay lại mộ bà ngoại theo cách này. Nơi mà tôi đã trốn tránh suốt hai mươi năm. Đi quanh đi quẩn một hồi… cuối cùng vẫn phải đối mặt.
2
Tôi đứng trước bia mộ lặng người trong chốc lát, khép hờ hàng mi. Những ký ức bị kìm nén suốt hai mươi năm qua lúc này đây, đang cuồn cuộn trào dâng. Những gợn sóng trong lòng cứ tầng tầng lớp lớp xô đến. Chẳng biết từ lúc nào, trên trán tôi đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi lết đến trước bia mộ.
“Bà ngoại, Ương Ương đến thăm bà đây.”
Mặc dù… là có người trả tiền thuê tôi đến.
Tôi im lặng bày ra từng món đạo cụ cần dùng: Lư hương, đồ cúng, giấy vàng mã, thỏi vàng, nến. Đầy đủ không thiếu thứ gì. Đó là tố chất nghề nghiệp cơ bản nhất của một người khóc thuê chuyên nghiệp. Tôi bày biện hết sức tỉ mỉ, vẻ mặt trang nghiêm gần như thành kính.
“Bà ngoại, xin lỗi bà nhé, đây là lần đầu tiên Ương Ương đến thăm bà. Bà có trách con không?”
Đáp lại tôi chỉ có tiếng lá cây xào xạc khi gió thổi qua ngoài ra không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Tôi ngồi bệt xuống khoảng đất trống bên cạnh bia mộ, đưa tay vuốt ve tấm ảnh trên bia. Đôi mắt hơi cong, nụ cười nhàn nhạt trên môi, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng dịu dàng y hệt trong ký ức. Phải thừa nhận rằng, tấm ảnh thờ này mẹ chọn rất đẹp.
Tôi dùng khăn ướt cẩn thận lau sạch lớp bụi bặm trên ảnh, sau đó từ từ tựa lưng vào tấm bia đá. Cảm giác giống như vô số lần hồi nhỏ tôi tựa vào lòng bà. Chỉ tiếc rằng, hơi ấm ngày xưa đã không còn nữa. Đêm tháng Tư rất lạnh, cái lạnh khiến tôi nhớ đến từng đêm cô độc suốt hai mươi năm qua.
“Bà ngoại, sau khi bà đi rồi, Ương Ương cô đơn lắm. Không ai ôm con, không ai dỗ con ngủ, cũng không ai quan tâm con sống có tốt hay không. Con giống như bị hỏng rồi vậy. Con không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào hết. Buồn bã, vui vẻ, đều không có. Cứ như thể tất cả mọi người, mọi chuyện đều không liên quan đến con. Con không khóc được, cũng không cười nổi. Thế nên Ương Ương mới không dám đến thăm bà, con sợ con không khóc được sẽ khiến bà hiểu lầm, khiến bà đau lòng.”
Tôi ngơ ngác nhìn bầu trời đêm trên đỉnh đầu, nhớ lại từng thước phim của hai mươi năm qua Khi bà mất, tôi không khóc. Lúc tang lễ, mẹ khóc đến tê tâm liệt phế, còn tôi chỉ thấy ồn ào. Hồi cấp hai có một bộ phim tình cảm bi thương rất nổi tiếng, những người bước ra khỏi rạp không ai là không sưng húp mắt. Chỉ mình tôi mặt không cảm xúc, chẳng thấy gì cả. Còn nhớ lúc đó bạn cùng bàn hỏi tôi: “Ương Ương, câu chuyện cảm động thế này, sao cậu không khóc?”
Đúng vậy, tôi cũng muốn biết, tại sao tôi không khóc? Sau này, cái danh hiệu “quái vật máu lạnh” cứ thế gán lên đầu tôi, người người đều biết.
Tôi vô thức co ngón tay lại, thì thầm: “Bà ngoại, thực ra con nhớ bà lắm. Thật đấy.”
3
Tôi sinh ra trong một gia đình đơn thân. Mẹ bận đi làm, không có nhiều thời gian chăm sóc tôi. Chính bà ngoại là người nuôi nấng tôi từ nhỏ, ngày đêm trông chừng, chăm lo cho tôi. Từ việc nhỏ như ăn mặc, đến việc lớn như ốm đau nằm viện, lần nào cũng là một tay bà tảo tần ngược xuôi. Vì gia đình không trọn vẹn, bà đã dốc hết sức bình sinh để đổ hết tình yêu thương lên người tôi. Bà không nỡ và cũng không bao giờ để tôi chịu dù chỉ một chút ủy khuất.
Nếu hỏi ai là người quan trọng nhất trong tuổi thơ của tôi, đó chắc chắn là bà ngoại. Nhưng năm tôi lên bảy, thế giới tuổi thơ của tôi đột ngột sụp đổ…
Bà ngoại mất rồi. Chết trong làn nước hồ lạnh giá.
Khi bà được kéo lên, đôi mắt nhắm nghiền, cả người ướt đẫm, mái tóc rối bời bết vào khuôn mặt. Bà nằm đó, không còn cử động. Còn tôi lúc đó nép vào lòng mẹ, cũng vẫn thờ ơ như thế, chỉ nhìn chằm chằm vào thi thể của bà. Tôi nghiến chặt răng, nghĩ về buổi chiều hôm ấy. Rõ ràng là một ngày nắng gắt, vậy mà tôi chỉ thấy lạnh buốt cả người. Tôi mạnh bạo lắc đầu, xua đi những ký ức đáng sợ ấy.
Tôi lấy bật lửa ra, chuẩn bị bắt đầu buổi tế lễ chính thức.
Hai cây nến, ba nén nhang. Tôi nghiêm túc quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu trước mộ bà. Ánh lửa chập chờn trong sương mù, soi bóng tấm ảnh của bà lúc mờ lúc tỏ. Giấy tiền vàng mã cuộn lại trong lửa, đen ngòm rồi hóa thành tro bụi. Đôi mắt tôi vì hơi nóng của lửa mà hơi cay xè. Những giọt nước mắt sinh lý bắt đầu lởn vởn trong hốc mắt.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Tôi thở dài bất lực, lấy ra một lọ dầu gió. Mùi hăng nồng xộc thẳng lên mũi, khiến hốc mắt tôi lập tức cay xè khó chịu. Những giọt nước mắt lớn cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má. Tôi cố nặn ra một nụ cười: “Bà ngoại, bà xem, làm người khóc thuê con vẫn chuyên nghiệp lắm đúng không?”
Con đã quan sát người khác rất lâu, học hỏi rất lâu. Trường hợp nào thì nên khóc thế nào, khóc làm sao để người ta thấy mình thật sự đau lòng… Con đã thật sự rất nỗ lực để học đấy.
4
Giấy tiền đã cháy hết. Ánh lửa lịm dần. Cho đến khi đốm lửa cuối cùng tắt ngấm trong đống tro tàn, bóng tối lại bao trùm lấy tất cả. Tôi vẫn quỳ tại chỗ, cánh cửa ký ức cũng đóng lại. Khóc xong rồi, tế lễ cũng xong rồi. Đơn hàng hoàn thành, tôi nên đi thôi.
Thế nhưng ngay khi tôi đứng dậy dọn dẹp đạo cụ, một tiếng thở dài khẽ vang lên bên tai, không một điềm báo trước.
“Ương Ương à, bé ngoan của bà, sao cháu lại ép mình đến nông nỗi này cơ chứ?”
Giọng điệu dịu dàng ấy, giọng nói già nua mà ấm áp quen thuộc ấy…
Tôi sững người quay đầu lại, luồng sáng đèn pin quét qua.
“Bà… Bà ngoại?!”
5
Dưới ánh sáng trắng gắt của đèn pin, bà ngoại đang ngồi ngay trên mộ phần. Bóng dáng bà nửa trong suốt, ẩn hiện trong làn sương mù. Bà vẫn mặc chiếc áo sơ mi vải xanh kẻ ô mà tôi quen thuộc nhất. Mái tóc bạc trắng được chải chuốt gọn gàng, búi lại sau đầu. Đường nét khuôn mặt rõ ràng, nụ cười ấm áp, y hệt như trong ảnh. Bà nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự xót xa như muốn trào ra ngoài.
“Bà ngoại…” tôi không kìm được gọi khẽ một tiếng. Giọng nói run rẩy tan trong gió. Chiếc đèn pin tuột khỏi tay, “loảng xoảng” rơi xuống chân. Luồng sáng rung động làm hoa cả mắt tôi, nhưng bóng dáng còng còng bán trong suốt ấy lại chân thực đến thế. Bà ở đó, giống hệt như trong ký ức, bà mỉm cười và dang rộng vòng tay với tôi.
“Bé ngoan, bà cũng nhớ cháu lắm.”
Một câu “nhớ cháu” nhẹ nhàng của bà khiến tim tôi thắt lại đau đớn.
“Bà ngoại, bà ngoại! Thật sự là bà rồi!”
Tôi lảo đảo bước tới vài bước, lao thẳng về phía bà, nhưng lại ôm vào khoảng không.
“Đứa nhỏ ngốc này, bà bây giờ thế này, cháu không chạm được vào đâu.”
Bà giơ tay, khẽ lướt qua đầu tôi. Giống như một làn gió ấm áp mềm mại thổi qua tóc. Sự xót xa trong mắt bà đậm đặc không sao xua đi được.
“Bé ngoan của bà, những năm qua cháu đã chịu nhiều uất ức rồi đúng không? Có phải vì chuyện năm đó không? Bé ngoan à, đó không phải lỗi của cháu. Ngoan nào, bà thương cháu.”
“Bé ngoan”… đã hai mươi năm rồi không có ai gọi tôi như thế.
Hai chữ này giống như cây kim nung đỏ, đâm sầm vào trái tim đã băng giá hai mươi năm của tôi. Hốc mắt lập tức cay xè, tôi mím chặt môi định nuốt ngược uất ức vào lòng. Nhưng mà…
“Hu hu! Bà ngoại ơi…!!!”
Cả người tôi không kìm nén được mà bắt đầu run rẩy. Giây phút này, nước mắt tuôn rơi như suối. Đây là lần đầu tiên sau hai mươi năm, tôi có thể gào khóc thật to mà không cần nhờ đến bất kỳ ngoại lực nào. Tiếng khóc vang vọng khắp nghĩa trang. Nước mắt, nước mũi lem nhem đầy mặt, trông thảm hại vô cùng. Tôi khóc đến mức không thở ra hơi, lời nói lộn xộn.
Bà ngoại bay đến gần hơn, cái bóng hư ảo bao phủ lấy tôi. Bà muốn ôm tôi, nhưng cánh tay cứ hết lần này đến lần khác xuyên qua cơ thể tôi. Bà lão cuống cuồng xoay quanh, chân tay không biết để đâu cho phải, giọng nói cũng run theo: “Ương Ương à, Ương Ương… Có bà đây, bà ở đây rồi… Ngoan nào…”
Bà càng dỗ, tôi lại càng khóc dữ dội hơn. Tất cả uất ức, sợ hãi, chán ghét bản thân tích tụ suốt hai mươi năm đã tìm thấy lối thoát duy nhất vào lúc này. Trong làn nước mắt nhạt nhòa, bóng dáng ẩn hiện của bà ngoại bắt đầu chồng lấp lên khung cảnh khiến tôi sợ hãi nhất trong ký ức, kéo tôi quay về năm bảy tuổi đó. Buổi chiều nắng gắt năm ấy.