Chương 6 - Người Khâu Xác Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cố Cẩn Hành vẫn trợn trừng mắt nhìn tôi, cười lạnh:

“Thẩm Trúc Tâm, cô đang lừa tôi đúng không?!”

“Cô ganh tỵ vì tôi yêu Lam Nguyệt, nên mới giở trò ly gián! Cô muốn chia rẽ chúng tôi, rồi cướp tôi về!”

“Lam Nguyệt, nói gì đi chứ! Cô nói đi, không phải như vậy đúng không?!”

Hắn vẫn còn bám víu chút hy vọng cuối cùng, quay sang nhìn Thẩm Lam Nguyệt.

Nhưng lại thấy cô ta… căn bản không dám đối diện hắn, ánh mắt né tránh, sắc mặt trắng bệch.

Tia hy vọng cuối cùng cũng vỡ tan.

Cố Cẩn Hành hoàn toàn hoảng loạn, không chút do dự quay sang tôi:

“Trúc Tâm, em vẫn còn giận anh đúng không?”

“Anh biết anh sai rồi. Anh nhìn rõ bộ mặt thật của con tiện nhân đó rồi! Từng là vợ chồng, nghĩa nặng tình sâu… em cứu anh một lần nữa được không?”

Mọi người xung quanh đều không hiểu hắn đang nói gì.

Chỉ có tôi — hiểu.

Tôi khẽ cười, cúi người sát vào gương mặt hắn.

Hắn tưởng tôi tha thứ, cũng khẽ cười theo.

Nhưng giây sau, tôi nhún vai, đưa tay ra trước mặt hắn:

“Trò cá cược của chúng ta, tôi chưa quên đâu. Tôi thắng rồi.”

“Anh nói sao ấy nhỉ? À đúng rồi — năm trăm triệu, cộng với toàn bộ cổ phần trong tập đoàn Cố thị. Còn mạng của anh… tôi không cần nữa. Đưa tiền đi.”

Chương 9

Sắc mặt Cố Cẩn Hành lập tức sụp đổ.

Hắn nghiến răng, ánh mắt đầy van xin nhìn tôi, cuống quýt quay sang ông cụ nhà họ Cố cầu cứu:

“Ông ơi, giúp con giao tiền cho cô ấy đi! Giờ trên đời này có lẽ chỉ còn cô ấy mới cứu được con thôi!”

Ông cụ lại rất dứt khoát, lập tức ra lệnh cho người chuyển tiền, cổ phần cũng được chuyển giao ngay tại chỗ.

Sau đó mới ấp úng nhìn tôi:

“Cô Thẩm… không biết cháu tôi còn…”

Tôi lắc đầu, thẳng thắn đáp:

“Không cứu được nữa rồi.”

“Anh ta đã nhiễm dương khí từ người sống, biến thành xác sống — đây là quá trình không thể đảo ngược.”

“Cả đời này của anh ta, chỉ đến vậy thôi. Nếu ông còn thương cháu, thì tốt nhất nên xem nó còn tâm nguyện gì, tranh thủ làm sớm cho xong.”

Nói dứt lời, tôi không thèm nhìn Cố Cẩn Hành lấy một lần, xoay người rời đi.

Cố Tư Dật cũng không do dự bước theo sau tôi, rảo bước rời khỏi nơi đó.

Trải qua sự việc lần này, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều mang theo vài phần dè chừng và kính sợ.

Những người từng đến nhà đòi lại tiền, cũng lần lượt quay lại xin lỗi.

Hơn nữa, hôm đó trong phòng tiệc có người đã livestream toàn bộ.

Danh tiếng của tôi lan truyền khắp kinh thành, càng có nhiều người kéo đến cầu xin tôi khâu xác.

Sáng hôm sau, tôi vừa tỉnh dậy mở cửa, liền thấy bên ngoài có một hàng người quỳ gối ngay ngắn.

“Cô Thẩm, xin cô hãy cứu lấy con gái tôi! Tôi đã gom đủ ba chục triệu rồi!”

“Cầu xin cô thương xót, cứu bố tôi với! Ông ấy đã nuôi tôi lớn từng ấy năm, tôi thật sự không thể…”

“Xin cô đừng chấp nhặt chuyện cũ nữa, là lỗi của chúng tôi! Cô muốn trút giận thế nào cũng được, chỉ cần cô chịu cứu…”

Nói đến cuối cùng, những người này đã khóc không thành tiếng.

Tôi lạnh lùng đảo mắt nhìn qua từng người.

Những kẻ này, chính là đám người hôm trước ở ngoài nhà xác, hùa theo Thẩm Lam Nguyệt để mỉa mai tôi.

Có người thậm chí còn động tay động chân với tôi.

Thợ khâu xác là để cứu người.

Nhưng không phải người nào cũng xứng đáng được cứu.

Ba, mẹ… con sợ rằng… không thể tiếp tục gánh vác nghề này nữa rồi.

Dòng máu thợ khâu xác… đến con sẽ kết thúc thôi.

Tôi khẽ thở dài một hơi, rồi buông ra câu khiến tất cả mọi người đều tuyệt vọng:

“Đúng lúc các người đến, làm chứng cho tôi một chút… tôi muốn rửa tay gác kiếm.”

Mọi người nghe vậy liền run rẩy cả người — nếu tôi rửa tay gác kiếm, thì tia hy vọng cuối cùng của họ cũng vụt tắt!

“Cô… cô Thẩm, xin cô nghĩ lại! Tôi bằng lòng trả bất kỳ giá nào!”

Tôi chỉ mỉm cười lắc đầu:

“Cái gọi là ‘giá phải trả’ ấy mà… cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Lẽ ra tôi phải sớm hiểu ra — con người có sinh, lão, bệnh, tử.

Việc thợ khâu xác ép buộc cứu người, suy cho cùng là nghịch thiên cải mệnh.

Và cái giá mà những người đó lẽ ra phải trả, cuối cùng lại đổ hết lên đầu tôi.

Có lẽ… đây cũng là một phần nguyên nhân khiến kiếp trước tôi chết thê thảm như thế.

Giờ đã tỉnh ngộ rồi, tôi cũng nên quay đầu là bờ.

Bất chấp sự ngăn cản của tất cả, tôi vẫn kiên quyết rửa tay gác kiếm.

Quay đầu lại — không ngờ Cố Tư Dật đã sớm chuẩn bị sẵn chậu và nước nóng cho tôi.

Khi tôi nhìn sang, anh nhe răng cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp.

Nhìn thấy nụ cười ấy, tâm trạng nặng nề trong tôi phút chốc tan biến sạch.

Tôi phát hiện, Cố Tư Dật thực sự là một “quả hạnh phúc”.

Anh ấy có thể nắm bắt cực kỳ chính xác từng cảm xúc nhỏ nhất của tôi — chỉ cần tôi hơi không vui một chút, anh ấy lập tức xuất hiện và làm tôi bật cười.

Nhờ vậy, những ngày sau đó của tôi trở nên vô cùng nhẹ nhõm, dễ chịu.

Nhưng kinh thành thì không như vậy.

Nghe nói tôi không còn khâu xác nữa, bầu không khí nơi đây liền tràn ngập u ám.

Có người còn đổ hết lỗi cho Cố Cẩn Hành và Thẩm Lam Nguyệt, đi ngang qua nhà họ Cố cũng tiện thể nhổ một bãi nước bọt.

Lại có người treo thưởng cực cao — bởi vì Cố Cẩn Hành giờ sống còn khổ hơn chết, chẳng ai muốn quan tâm đến nữa.

Người mà họ treo thưởng là… Thẩm Lam Nguyệt.

Bọn họ cho rằng, nếu đưa được Thẩm Lam Nguyệt đến trước mặt tôi, để tôi ra tay trừng phạt một trận, biết đâu tâm trạng tôi tốt lên, sẽ đổi ý quay lại hành nghề.

Thế là cả kinh thành thi nhau truy lùng Thẩm Lam Nguyệt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)