Chương 5 - Người Khâu Xác Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không biết vì sao, chỉ mấy mũi đầu còn có thể khâu lại, nhưng vài giây sau, tất cả chỉ khâu lập tức bung ra, cơ thể hắn lần nữa tan rã.

Đám đông lại bắt đầu xôn xao.

Cố Cẩn Hành hoảng loạn:

“Lam Nguyệt, chuyện này là sao? Rõ ràng mấy hôm trước anh còn khỏe mạnh mà!”

“Lúc đầu không phải chính em nói là em cũng có thể khâu xác sao? Chỉ cần anh dàn dựng một vụ tai nạn, giết chết Cố Tư Dật, sau đó để em cứu anh sống lại, là có thể lấy cớ để ông nội đồng ý hôn sự của chúng ta. Mà giờ… giờ thì là cái quái gì đây!?”

Hắn quá kích động, đến mức vô thức buột miệng nói ra hết âm mưu giữa mình và Thẩm Lam Nguyệt.

Gương mặt ông cụ nhà họ Cố lập tức tối sầm lại.

“Nghịch tử! Mày dám!?”

Cả đời ông thiên vị đứa cháu đích tôn này, tự tay bồi dưỡng thành người thừa kế.

Không ngờ thằng khốn này lại… mưu sát cả em ruột mình!

Người trong hội trường cũng nổ tung:

“Má ơi! Cái gì thế này?! Thẩm nhị tiểu thư độc ác đến mức này sao?! Xúi giục đại thiếu giết chết nhị thiếu, nói là có thể cứu sống, ai dè còn làm Cố thiếu cũng nát như tương luôn!”

“Tôi đã bảo từ đầu rồi mà! Còn tin cô ta là thợ khâu xác gì chứ? Còn ai ngu nữa thì cứ giao xác người thân cho cô ta khâu đi!”

“Nhị thiếu gia đúng là số lớn. May mà gặp được Thẩm Trúc Tâm, không thì chết cũng không rõ lý do!”

Nghe vậy, lòng tôi chợt run lên.

Phải rồi… nếu tôi không trọng sinh, thì kiếp trước Cố Tư Dật thực sự đã chết oan không lời giải thích.

Một vụ tai nạn bí ẩn, và giữa hai người con, ông cụ lại lựa chọn từ bỏ anh.

Sau khi Cố Cẩn Hành sống lại, tôi chỉ nghe nói Cố Tư Dật bị hỏa táng chôn cất vội vàng, nhà họ Cố chẳng ai khóc lấy một tiếng.

Nghĩ tới đây, lòng tôi không khỏi chua xót.

Tôi quay đầu nhìn về phía Cố Tư Dật.

Người đàn ông ấy vẫn luôn nhìn tôi từ đầu đến cuối.

Thấy tôi quay sang, anh lập tức bước tới, ánh mắt sáng bừng, đầy mong đợi.

Tôi: …

Cố Tư Dật hình như chẳng mấy buồn bã thì phải?

Tôi bật cười, lắc đầu quay đi, tiếp tục nhìn Thẩm Lam Nguyệt.

Lúc này, không cần Cố Cẩn Hành hét loạn, đám đông cũng đủ lời mắng mỏ để dìm chết cô ta.

Cô ta càng lúc càng bối rối, nhiều lần tay run khiến cơ thể Cố Cẩn Hành rơi huỵch xuống đất.

Chọc cho hắn nổi điên, hét loạn cả lên.

Cuối cùng, Thẩm Lam Nguyệt gào lên như sắp sụp đổ, quăng luôn kim chỉ, bịt tai hét lớn:

“Tôi chữa không được! Tôi thừa nhận tôi lừa đảo được chưa?!”

Cố Cẩn Hành trừng mắt nhìn cô ta, như thể hy vọng cuối cùng trong hắn đã bị nghiền nát.

Ông cụ nhà họ Cố lệ già lưng tròng, thở dài một tiếng, đột nhiên… quay người quỳ xuống trước mặt tôi.

“Thẩm Gia chủ, đứa cháu này của tôi… đúng là vô dụng, nhưng dù sao… nó cũng là máu mủ của tôi. Xin cô… cứu lấy nó!”

Cố Cẩn Hành lập tức lại rực lên tia hy vọng, gấp gáp nhìn tôi:

“Phải đó Thẩm Trúc Tâm, tôi cầu xin cô! Chỉ cần cô cứu tôi, tôi nhất định cưới cô, đời này kiếp này chỉ một lòng một dạ với cô, tuyệt đối không liếc mắt nhìn bất kỳ ai khác!”

Tôi nghe mà bật cười thành tiếng.

Cố Cẩn Hành đúng là tự luyến đến tột độ — giờ phút này rồi mà vẫn tưởng tôi còn muốn gả cho hắn!

Tôi lắc đầu, nghiêm giọng nói:

“Nói thật, với tình trạng bây giờ của anh… tôi cũng cứu không nổi nữa.”

“Mà điều đó… cũng là nhờ ‘cô em gái tốt’ của tôi ban cho đấy!”

Tôi quay sang Thẩm Lam Nguyệt, bất ngờ nghiêng đầu cười đầy ác ý:

“Muốn tôi nói cho mọi người biết — cô đã dùng cái phương pháp kinh tởm gì không?”

Chương 8

Sắc mặt Thẩm Lam Nguyệt lập tức trắng bệch.

Cô ta nhìn tôi cầu khẩn, điên cuồng lắc đầu:

“Chị ơi… chị là chị gái của em mà, dù không cùng huyết thống, nhưng trước khi ba mẹ mất vẫn dặn chị phải chăm sóc em thật tốt…”

Tôi trợn mắt khinh thường.

Ba mẹ trước khi mất cũng dặn cô ta phải ngoan ngoãn nghe lời tôi đấy!

Nếu cô ta chịu nghe lời, tôi đã đảm bảo cho cô ta sống an nhàn vinh hoa cả đời.

Nhưng cái đồ ngu ngốc này lại cứ tưởng mình thông minh hơn người!

Tôi nhìn về phía nhà họ Cố, thấy ông cụ đang khổ sở tìm cách ghép lại thân thể Cố Cẩn Hành.

Còn tên kia thì nghiến răng, gằn giọng:

“Nói đi, tôi muốn nghe xem… là phương pháp gì?!”

Tôi lạnh nhạt lên tiếng:

“Thẩm Lam Nguyệt ấy à, cô ta… đã khâu cơ thể người khác vào cơ thể anh đấy.”

Tất cả mọi người đồng loạt hít sâu.

Tôi tiếp tục chậm rãi nói, như đang giảng đạo lý nghề thợ khâu xác:

Nghề này quan trọng nhất là huyết thống.

Trước hết, tôi và ba mẹ không cố tình đối xử tệ với Thẩm Lam Nguyệt — chỉ là trong cơ thể cô ta không chảy dòng máu của thợ khâu xác, dẫu học thế nào cũng chẳng bao giờ nắm được cốt lõi thật sự.

Thứ hai, cô ta không nên có lòng dạ hiểm độc.

Khi thấy không thể cứu được Cố Cẩn Hành, cô ta liền đi mua chuộc bệnh viện, lén lút khâu cơ thể và nội tạng của người sống vào thân xác hắn.

Lấy dương khí của người sống để gắng gượng duy trì mạng cho một người chết.

Một hành động sai đến cùng cực!

“Cô có biết… chính vì làm như vậy, mà khiến hắn trở thành xác sống không?!”

“Không thể chết, nhưng cũng chẳng thể sống! Suốt đời suốt kiếp, mãi mãi chỉ có thể mang bộ dạng ma quỷ như thế này!”

Ban đầu, những người trong sảnh tiệc còn đang dần bình tĩnh lại.

Nhưng vừa nghe tôi nói xong, lại không nhịn được… quay đầu nhìn Cố Cẩn Hành thêm lần nữa.

Rồi — tiếp tục khom người, nôn mửa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)