Chương 1 - Người Giữ Kỷ Lục

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi phụ trách nhóm ca nặng suốt sáu năm.

Ba mươi bảy ca phẫu thuật cấp cứu, không một ca tử vong.

Trong cả bệnh viện, người duy nhất giữ kỷ lục phẫu thuật không tai biến là tôi.

Thế nhưng đến kỳ đánh giá cuối năm, danh sách xuất sắc không có tên tôi.

Danh hiệu tiên tiến cũng không có tôi.

Ngay cả một bác sĩ nội trú vừa được nhận chính thức ba tháng cũng được khen thưởng, còn tôi thì không.

Tôi đi tìm trưởng khoa.

Ông ta lật bệnh án, đầu cũng chẳng ngẩng lên.

“Làm bác sĩ mà, cứu người là bổn phận. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến mấy thứ hư danh.”

Tôi cười.

Ngay trong ngày hôm đó, tôi nộp đơn nghỉ việc.

Chiều cùng ngày, tôi đến Bệnh viện số 3 tỉnh phỏng vấn.

Đến ngày thứ ba, viện trưởng bệnh viện cũ gọi điện đuổi theo.

Chương 1

Tôi phụ trách nhóm ca nặng suốt sáu năm.

Ba mươi bảy ca phẫu thuật cấp cứu, không một ca tử vong.

Trong cả bệnh viện, người duy nhất giữ kỷ lục phẫu thuật không tai biến là tôi.

Thế nhưng đến kỳ đánh giá cuối năm, danh sách xuất sắc không có tên tôi.

Danh hiệu tiên tiến cũng không có tôi.

Ngay cả một bác sĩ nội trú vừa được nhận chính thức ba tháng cũng được khen thưởng, còn tôi thì không.

Tôi đi tìm trưởng khoa.

Ông ta lật bệnh án, đầu cũng chẳng ngẩng lên.

“Làm bác sĩ mà, cứu người là bổn phận. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến mấy thứ hư danh.”

Tôi cười.

Ngay trong ngày hôm đó, tôi nộp đơn nghỉ việc.

Chiều cùng ngày, tôi đến Bệnh viện số 3 tỉnh phỏng vấn.

Đến ngày thứ ba, viện trưởng bệnh viện cũ gọi điện đuổi theo.

01

“Hạ Niệm Tình, cô quay lại cho tôi!”

Giọng Phương Hải Nhạc vang lên từ phía văn phòng, đuổi theo sau lưng tôi.

Tôi không quay đầu.

Cuối hành lang là phòng nhân sự.

Tôi đẩy cửa bước vào. Trưởng phòng Vương đang ăn cơm hộp, đôi đũa còn lơ lửng giữa không trung.

“Tôi xin nghỉ việc. Làm đúng quy trình chính thức.”

Tôi đặt phong thư lên bàn ông ta.

Ông ta đang gắp một miếng thịt kho, nhìn phong thư rồi lại nhìn tôi.

“Bác sĩ Hạ, muốn nghỉ việc thì cần trưởng khoa ký xác nhận…”

“Ông ấy sẽ không ký.”

“Vậy tôi cũng không thể làm quy trình được.”

Ông ta đẩy phong thư trả lại.

Tôi không nhận.

“Theo luật lao động, sau khi thông báo bằng văn bản ba mươi ngày, quan hệ lao động tự động chấm dứt. Hôm nay là ngày đầu tiên.”

Trưởng phòng Vương đặt đũa xuống, khóe miệng còn dính dầu.

“Bác sĩ Hạ, cô đừng nóng vội…”

“Không phải nóng vội. Phiền ông đóng dấu nhận văn bản, lưu hồ sơ giúp tôi.”

Ông ta do dự một lúc, cuối cùng vẫn đóng dấu.

Tôi cầm giấy biên nhận đi ra ngoài.

Điện thoại đổ chuông.

Là Chủ nhiệm Lý của khoa Ngoại cấp cứu Bệnh viện số 3 tỉnh.

“Bác sĩ Hạ, chiều ba giờ cô có tiện ghé qua không? Viện trưởng Trần muốn gặp cô.”

“Tiện.”

Tôi quay về khoa thu dọn đồ đạc.

Sáu năm, chỉ có một cái cốc tráng men và một chiếc USB.

Trên cốc in logo Bệnh viện Trung tâm thành phố, lớp men đã bị mẻ một miếng. Trong USB là hồ sơ đánh giá trước mổ, video trong mổ và theo dõi sau mổ của từng ca phẫu thuật.

Ba mươi bảy ca.

Không thiếu ca nào.

Bệnh án có thể sửa.

Số ca phẫu thuật có thể sửa.

Nhưng thứ trong USB thì không sửa được.

Ra khỏi cửa, tôi gặp y tá trưởng Triệu.

Chị nhìn cái cốc trong tay tôi, mắt lập tức đỏ lên.

“Tiểu Tình…”

“Tôi đi đây. Phiền chị để ý chỉ định thay thuốc của giường số 9 giúp tôi. Bác sĩ Phương hay quên.”

“Chị biết.”

Giọng chị rất khẽ, như sợ ai nghe thấy.

Tôi lái xe đến Bệnh viện số 3 tỉnh.

Mất hai tiếng.

Viện trưởng Trần hơn năm mươi tuổi, tóc đã điểm bạc. Ông đeo kính gọng mảnh. Trên bàn không có tách trà, chỉ đặt một chiếc laptop.

Màn hình máy tính đang mở hồ sơ của tôi.

“Ngồi đi.”

Ông chỉ vào ghế.

“Hạ Niệm Tình. Ba mươi bảy ca phẫu thuật cấp cứu, không một ca tử vong. Trong hồ sơ của Ủy ban Y tế, người phụ trách chính là cô. Không phải trưởng khoa Phương của các cô.”

Tôi sững lại.

“Viện trưởng Trần, ông đã tra hồ sơ của tôi ở Ủy ban Y tế sao?”

“Nửa năm trước đã tra rồi.” Ông gập laptop lại. “Tôi vẫn luôn chờ cô nghĩ thông.”

“Điều kiện thế nào?”

“Phó chủ nhiệm khoa Ngoại cấp cứu, tự phụ trách một nhóm độc lập. Trợ cấp ổn định chỗ ở hai trăm nghìn tệ.”

Ông ngừng một chút.

“Mẹ cô đang chạy thận nhân tạo?”

“Vâng.”

“Chi phí chạy thận đi theo chế độ bảo đảm nội bộ của bệnh viện, thanh toán toàn bộ. Trong vòng một tuần sẽ gửi offer chính thức cho cô.”

Tôi siết chặt cái cốc, không nói gì.

Chỗ lớp men bị mẻ trên thành cốc vừa vặn cấn vào lòng bàn tay.

Khi chào ra về, tôi vừa đi đến cửa thì điện thoại rung.

Số máy bàn của Bệnh viện Trung tâm thành phố.

Tôi không nghe.

Nó reo ba mươi giây rồi tắt.

Sau đó lại reo tiếp.

Tôi tắt máy.

Về đến nhà, mẹ tôi đang ngồi trên sofa.

Sắc mặt bà không phải vẻ tái nhợt sau khi chạy thận, mà là một kiểu nhợt nhạt khác.

“Tình Tình.”

Mỗi khi mẹ gọi tên thân mật của tôi, thường là bà đang hoảng.

“Bệnh viện gọi điện đến.”

“Ai gọi?”

“Nói là phòng nhân sự, họ Vương. Ông ta hỏi mẹ có phải con đang không ổn định cảm xúc không, nói con gây chuyện rất lớn ở bệnh viện. Bảo mẹ khuyên con, còn nói con… nói con có thể cần đi khám bác sĩ tâm lý.”

Trên cánh tay mẹ tôi vẫn còn miếng băng dán chỗ kim chạy thận.

Tay bà đang run.

Bà vừa từ phòng chạy thận về.

Bọn họ chọn đúng thời điểm này để gọi cuộc điện thoại ấy.

“Mẹ, con không sao. Chỉ là đổi bệnh viện thôi. Bệnh viện số 3 tỉnh còn tốt hơn chỗ hiện tại.”

“Vậy tại sao họ nói con không ổn định cảm xúc?”

“Mẹ tin họ hay tin con?”

Bà nhìn tôi rất lâu.

“Mẹ tin con.”

Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà.

Lạnh ngắt.

Sau khi bật lại điện thoại, màn hình hiện mười bảy cuộc gọi nhỡ.

Tin nhắn dưới cùng là của Phương Hải Nhạc.

Bốn chữ: “Mai đến nói chuyện.”

Tôi úp điện thoại xuống tủ đầu giường.

Không nói.

Nhưng điện thoại lại reo.

Là Tiểu Chu ở ICU, giọng cô ấy run rẩy.

“Chị Tình, giường số 9 bị vỡ phình động mạch chủ bụng rồi, lượng máu mất hơn hai nghìn mililit. Bác sĩ Phương nói… anh ta nói anh ta không xử lý được.”

02

“Chị Tình, huyết áp bệnh nhân đang tụt…”

Giọng Tiểu Chu lọt qua ống nghe, lẫn tiếng ù ù đặc trưng của phòng mổ.

Tôi cầm điện thoại.

Nhìn trần phòng ngủ.

Trên đó có một vết nứt kéo dài từ đui đèn đến góc tường.

Tôi chuyển đến đây ba năm, vẫn chưa sửa.

“Bác sĩ Phương đâu?”

“Bác sĩ Phương nói… anh ấy đang tìm tài liệu.”

Tìm tài liệu.

Vỡ phình động mạch chủ bụng, lượng máu mất hai nghìn mililit, anh ta đang tìm tài liệu.

“Trưởng khoa đâu?”

“Điện thoại trưởng khoa Phương tắt máy.”

Tôi nhắm mắt lại.

Giường số 9.

Ông Trương.

Sáu mươi ba tuổi, công nhân đã nghỉ hưu.

Tuần trước tôi vừa đánh giá trước mổ cho ông ấy. Đường kính túi phình là 5,7 cm, dự kiến thứ tư tuần này phẫu thuật theo lịch.

Ông ấy không chờ được đến thứ tư.

“Báo phòng mổ chuẩn bị máu. Hai mươi phút nữa tôi đến.”

Quãng đường bình thường mất bốn mươi phút, tôi lái xe trong mười chín phút.

Khi đến phòng mổ, Phương Hạo Vũ đang đứng dưới đèn mổ.

Áo mổ của anh ta không dính máu.

Bởi vì anh ta còn chưa hề mở ổ bụng.

“Sao còn chưa bắt đầu?”

“Tôi… tôi sợ sau khi mở ra, nếu không kiểm soát được chảy máu thì…”

“Anh không mở, ông ấy sẽ chết ngay trên bàn mổ. Tránh ra.”

Anh ta tránh ra.

Ba tiếng bốn mươi phút.

Lượng máu mất ba nghìn tám trăm mililit.

Truyền mười hai đơn vị hồng cầu lắng.

Mạng của ông Trương được kéo lại.

Hai giờ sáng, tôi ra khỏi phòng mổ.

Phương Hạo Vũ dựa vào tường hành lang. Thấy tôi, anh ta đứng thẳng dậy.

“Niệm… Niệm Tình, cảm ơn.”

Tôi không nhìn anh ta.

Tôi đi rửa tay.

Lúc thay đồ, tôi thấy điện thoại có ba tin nhắn WeChat.

Tin thứ nhất, Phương Hải Nhạc: “Nghe nói cô quay lại làm phẫu thuật rồi? Tốt lắm, tôi biết cô chỉ đang giận dỗi thôi. Sáng mai đi thăm bệnh bình thường.”

Tin thứ hai, Trưởng phòng Vương: “Bác sĩ Hạ, nếu cô đã quay về làm phẫu thuật rồi, vậy chuyện nghỉ việc có phải nên suy nghĩ lại không?”

Tin thứ ba, vẫn là Phương Hải Nhạc.

Một ảnh chụp màn hình.

Là tin ông ta gửi trong nhóm khoa:

“Tối nay, ca phẫu thuật cấp cứu vỡ phình động mạch chủ bụng giường số 9 do bác sĩ Phương Hạo Vũ mổ chính, phẫu thuật thuận lợi. Tập thể phối hợp, tiếp tục lập thành tích.”

Bên dưới là một hàng biểu tượng giơ ngón cái.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh chụp đó.

Phương Hạo Vũ mổ chính.

Anh ta còn chẳng dám mở ổ bụng.

Màn hình điện thoại tối đi.

Tôi lại nhìn thấy mặt mình phản chiếu trên màn hình.

Giống hệt như buổi trao thưởng chiều qua.

Không có biểu cảm gì.

Sáng hôm sau, tôi không đi thăm bệnh.

Tôi đi thẳng đến phòng tài vụ.

“Thưởng hiệu suất tháng trước của tôi bao giờ phát?”

Cô nhân viên tài vụ tra máy tính một lúc.

“Bác sĩ Hạ, khoản hiệu suất của cô bị khoa tạm hoãn rồi.”

“Lý do?”

“Cái này… chúng tôi cũng không rõ. Trên hệ thống chỉ hiển thị trưởng khoa chưa phê duyệt.”

Tạm hoãn hiệu suất.

Khoản hiệu suất tháng trước là tiền của mười một ca phẫu thuật tôi làm.

Trong đó có ba ca cấp cứu.

Ca nào tôi cũng bị gọi dậy giữa đêm.

Tiền chạy thận của mẹ tôi mỗi tháng là mười hai nghìn.

Tiền nhà bốn nghìn ba.

Thẻ tín dụng tháng trước vẫn chưa trả.

Ra khỏi phòng tài vụ, tôi gặp Phương Hải Nhạc.

Ông ta cầm ly trà, cười tủm tỉm.

Kiểu cười đó tôi đã thấy rất nhiều lần.

Mỗi khi gặp lãnh đạo bệnh viện ngoài hành lang, ông ta đều cười như vậy.

“Hạ Niệm Tình, tối qua vất vả rồi.”

“Trưởng khoa Phương, hiệu suất của tôi bị tạm hoãn.”

“À, chuyện đó à.” Ông ta thổi mặt trà. “Bây giờ cô đang trong trạng thái xin nghỉ việc, đánh giá hiệu suất phải tính lại. Cô cứ rút đơn nghỉ việc trước, tiền tự nhiên sẽ được phát.”

“Đơn nghỉ việc tôi đã nộp rồi.”

“Cái đơn đó tôi chưa ký, không tính.” Ông ta cười, vỗ vai tôi. “Người trẻ mà, nóng giận thì nóng giận, đừng đối đầu với tiền.”

Tôi nhìn bàn tay ông ta.

Đặt trên vai áo blouse trắng của tôi.

Bàn tay đó chưa từng cầm dao mổ.

Chỉ cầm ly trà.

“Trưởng khoa Phương, ca phẫu thuật đó là tôi làm.”

“Hửm?”

“Tin trong nhóm nói Phương Hạo Vũ mổ chính. Anh ta còn chưa mở ổ bụng.”

Nụ cười của Phương Hải Nhạc biến mất.

Ông ta đặt ly trà xuống.

“Hạ Niệm Tình, phẫu thuật là phối hợp tập thể. Ai mổ chính, ai phụ mổ, không quan trọng.”

“Biên bản phẫu thuật ghi ai?”

Ông ta không trả lời.

Lại nâng ly trà lên thổi.

“Nếu cô có ý kiến về hồ sơ, cứ đi theo kênh chính thức mà phản ánh. Nhưng tôi nhắc cô một câu.”

Ông ta nhìn tôi.

Đôi mắt vốn nheo lại giờ mở ra.

“Bây giờ cô đang trong trạng thái chờ duyệt nghỉ việc. Gây chuyện vào thời điểm này, không có lợi cho cô đâu.”

Tôi dời mắt khỏi mặt ông ta.

Cuối hành lang, Phương Hạo Vũ đang cười nói với hai bác sĩ đào tạo.

Trong tay anh ta cầm chiếc cúp nhận thưởng hôm qua vừa nói vừa khoa tay.

“Hạ Niệm Tình, mẹ cô sức khỏe không tốt. Tự suy nghĩ cho kỹ.”

Giọng Phương Hải Nhạc bay tới từ phía sau.

Rất nhẹ, giống như chỉ thuận miệng nói.

Nhưng từng chữ đều đập vào tai tôi.

Tôi siết nắm tay.

Điện thoại rung.

Tin nhắn ngân hàng.

Nhắc thẻ tín dụng quá hạn.

Tôi thả lỏng tay.

03

“Bác sĩ Hạ, biên bản phẫu thuật này cần cô xác nhận ký tên.”

Tiểu Trần ở phòng hồ sơ bệnh án đưa cho tôi một xấp giấy.

Tôi lật trang đầu tiên.

Giường số 9, phẫu thuật cấp cứu vỡ phình động mạch chủ bụng.

Mổ chính: Phương Hạo Vũ.

Phụ mổ một: Hạ Niệm Tình.

Tôi nhìn chằm chằm hai dòng chữ đó.

“Không đúng.”

“Cái gì không đúng?”

“Mổ chính là tôi, không phải Phương Hạo Vũ.”

Tiểu Trần đẩy kính, lật biên bản đến trang cuối.

“Trưởng khoa Phương đã ký rồi. Ông ấy ký là duyệt cuối cùng. Bên cô chỉ cần ký xác nhận phụ mổ một thôi.”

“Tôi không ký.”

“Bác sĩ Hạ, cô không ký thì tôi không lưu hồ sơ được…”

“Vậy đừng lưu.”

Tôi lật ngược tập giấy lại.

Từng trang, từng trang một.

Tháng trước.

Tháng trước nữa.

Tôi truy ngược ba tháng.

Bảy ca phẫu thuật.

Bảy ca do tôi mổ chính.

Trong đó có bốn ca, cột mổ chính ghi tên Phương Hạo Vũ.

Tên tôi nằm ở phụ mổ một hoặc phụ mổ hai.

Có một ca, thậm chí hoàn toàn không có tên tôi.

“Những hồ sơ này cô đều kiểm tra rồi?”

Tiểu Trần ấp úng.

“Trưởng khoa Phương đưa tới, tôi chỉ phụ trách nhập liệu…”

“Hồ sơ gốc đâu? Sổ đăng ký ca phẫu thuật của phòng mổ đâu?”

“Tháng trước bị trưởng khoa Phương lấy đi rồi. Ông ấy nói cần làm tổng kết cuối năm.”

Lấy đi rồi.

Sổ đăng ký ca mổ bị lấy đi rồi.

Đó là hồ sơ giấy gốc nhất của phòng mổ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)