Chương 9 - Người Em Gái Trong Dòng Cảm Xúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng sự bận rộn này mang lại cảm giác an tâm và chân thực. Nó khác hẳn kiểu bận rộn khi còn ở nhà họ Tống — lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dè chừng như đi trên một lớp băng mỏng, mà làm lụng quần quật xong xuôi thì trong lòng vẫn trống rỗng.

Một năm sau, tôi nhận được bức thư của A Mai gửi qua mấy bận đò mới tới tay.

Em ấy kể rằng, sau khi biết tôi rời đi, Tống Đại đã tự nhốt mình trong căn phòng tôi từng ở suốt một ngày một đêm. Anh ta ép hỏi em ấy xem tôi đã đi đâu, nhưng A Mai cắn răng nhất quyết không nói nửa lời.

Cuối thư, em ấy còn nắn nót viết một dòng chữ nguệch ngoạc: "Chị thấy em giỏi không! Kín miệng lắm luôn nhé!"

Đọc xong, tôi gấp gọn bức thư lại, kẹp vào giữa một cuốn sách cũ.

Những chuyện đó đã qua lâu lắm rồi. Xa xăm đến mức cứ như bị ngăn cách bởi cả một dòng sông.

11

Điều khiến bố mẹ tôi canh cánh trong lòng nhất vẫn là chuyện yên bề gia thất của tôi. Phụ nữ đã qua một đời chồng ở cái thị trấn nhỏ này đâu dễ gì bề mai mối, chuyện này ông bà còn rõ hơn cả tôi.

Thế nên dăm bữa nửa tháng, mẹ tôi lại nói bóng nói gió. Có lần đang ăn cơm tối, bà đặt cạch đôi đũa xuống bàn, đi thẳng vào vấn đề: "Thế con định sống vầy một mình cả đời đấy à?"

Tôi gắp miếng đậu phụ, thủng thẳng đáp: "Không phải là con không muốn lấy. Nhưng nhìn nhầm người một lần là quá đủ rồi, lần thứ hai này con phải căng mắt ra mà chọn."

"Sợ cái gì cơ chứ? Đàn ông trên đời này đâu phải ai cũng như thằng Tống Đại." Bố tôi ngồi cạnh bèn xen vào một câu.

Lời này thì không chê vào đâu được.

Quả thực, ở thị trấn cũng có không ít người chí thú làm ăn, sống đời bình dị.

Như nhà bác Hàn hàng xóm, hai ông bà đã thương nhau mặn nồng suốt bốn mươi năm nay. Tóc trên đầu đã bạc phơ, thế mà ngày nào cũng dắt tay nhau đi chợ. Ông lóc cóc đi chậm, bà cứ từ tốn đứng cạnh đợi chứ chẳng thèm giục giã, hai người cứ thế rù rì dăm ba câu chuyện vặt vãnh.

Mấy cậu con trai nhà đó, gia đình ai cũng êm ấm, nề nếp, chẳng có mống nào ra ngoài trăng hoa lăng nhăng.

Hay như thầy Châu ở phố trước, thi đỗ biên chế trên thành phố nhưng vợ anh ấy lại không muốn rời quê. Phải người khác thì đã đi từ tám hoánh, thế mà anh ấy nhất quyết từ bỏ, chọn ở lại trường tiểu học của thị trấn để tiếp tục gõ đầu trẻ. Có người chê anh dại, anh chỉ cười xòa, bảo rằng ở đâu mà chẳng là dạy học, nhà ở đâu thì người ở đấy.

Chỉ có điều, những người đàn ông tử tế như vậy đâu phải nấm mọc sau mưa mà cứ ra đường là nhặt được. Gặp được hay không, âu cũng là do duyên số.

Mẹ tôi nhìn tôi chằm chằm đầy vẻ bán tín bán nghi, chắc mẩm bà vẫn nghĩ tôi chỉ đang nói cho có lệ.

Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua Tôi đã đứng cái lớp học dành cho phái nữ này được hơn nửa năm, các cô gái từ chỗ rụt rè, e ngại ban đầu giờ đã tranh nhau phát biểu rôm rả, ra dáng học viên lắm rồi.

Chiều hôm ấy tan học, mãi chẳng thấy ai đến đón cô cháu gái nhỏ của nhà bác Hàn. Trời sầm sập tối rất nhanh, mây đen kéo tới như muốn đè sụp cả nóc nhà.

Tôi đành dẫn con bé ra gian nhà sau, bắc ấm nước lên đun, vừa ngồi kèm nó làm bài tập vừa gọt cho nó quả táo.

Con bé này dạn dĩ lắm, vừa gặm táo nhồm nhoàm vừa ríu rít kể cho tôi nghe chuyện về ông chú út của nó.

Nó kể chú út dạy nó đi xe đạp, lóc cóc chạy bộ bám theo giữ yên xe phía sau đến mức vã cả mồ hôi. Lúc chú ấy buông tay nó chẳng hề hay biết, cứ thế đạp đi một quãng xa lắc mới phát hiện ra. Ngoảnh đầu lại thì đã thấy chú ấy đang ngồi chồm hổm bên vệ đường cười phá lên.

Lại nói em út dắt nó đi thả diều, dây diều đứt, hai người đuổi theo một đoạn rất xa, cuối cùng ngồi trên bờ ruộng nhìn con diều bay càng lúc càng cao, chẳng ai đuổi kịp.

“Em út tốt lắm!” Cô bé nhét đầy một miếng táo trong miệng, nói líu ríu tổng kết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)