Chương 15 - Người Em Gái Kỳ Lạ Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Niệm Niệm, tuy rằng anh đã quên đi mọi hồi ức, những ngày tháng chúng ta cùng nhau bước qua đều trở thành một khoảng trắng. Nhưng anh sẽ dùng mỗi một ngày của sau này, để từng tờ từng tờ lấp đầy lại khoảng trắng ấy… cho đến khi kín chỗ thì thôi. Trước lúc đó, em đừng bỏ rơi anh nhé.”

Tôi úp bàn tay mình lên mu bàn tay anh, mười ngón tay từ từ đan vào nhau. Tay anh giờ đã lạnh hơn trước một chút, nhưng lòng bàn tay thì vẫn nóng hổi. Có lẽ có vài thứ vốn dĩ chẳng cần đến ký ức. Nhịp đập của trái tim còn nhớ, lòng bàn tay còn nhớ, và cả từng động tác theo bản năng quờ quạng sang bên cạnh mỗi khi nửa đêm giật mình tỉnh giấc — tất cả đều nhớ rõ rành rành.

“Bùi Tố.”

“Sao thế em?”

“Về nhà em cho anh xem một thứ này.”

“Thứ gì vậy?”

“Cuốn nhật ký trước đây của anh.”

Anh đạp phanh một cái, chiếc xe phanh gấp lại bên lề đường. Đằng sau vọng lên một tiếng còi xe cáu kỉnh, nhưng anh như chẳng mảy may để tâm, chỉ tròn mắt nhìn tôi trân trân: “Nhật ký? Của anh? Em vẫn còn cất giữ nhật ký của anh cơ á?”

“Em giấu trong một cái hộp ở ngăn sâu nhất của tủ quần áo. Cất chung với những bức thư tình anh viết, giấy đăng ký kết hôn và cả nhẫn cưới nữa. Bùi Tố, em cất đi những thứ đó không phải vì em hận anh. Hoàn toàn ngược lại, là bởi vì bên trong cái hộp ấy chứa đựng tất cả mọi thứ thuộc về em.”

Anh khởi động lại xe, chân ga đạp vững vàng hơn ban nãy nhiều. Nhưng tay anh thì đang run rẩy nhẹ, khiến cho vô lăng cũng rung lên từng đợt rất khẽ mà nếu không chú ý thì chẳng thể phát hiện ra.

“Niệm Niệm, tự nhiên anh lại thấy hơi căng thẳng.”

“Căng thẳng cái gì?”

“Anh không biết. Chỉ là cảm thấy… như thể có người đang đợi anh quay về. Đợi từ rất lâu rồi.”

Tôi ngắm nhìn sườn mặt nghiêng của anh. Ánh sáng từ cửa sổ xe từng vệt từng vệt lướt qua khuôn mặt anh, giữa ranh giới của sáng và tối, thần thái sâu trong đáy mắt anh đang lặng lẽ chuyển biến. Không phải vẻ mặt, mà là độ sâu thẳm của hồ nước nơi đáy mắt ấy. Trước kia, sau khi mất trí nhớ, đáy mắt anh là một làn nước nông trong veo thấy đáy. Nhưng hiện tại bên trong hồ nước ấy đã nhiều thêm vài phần trĩu nặng, tựa như những nỗi nhớ nhung cùng sự áy náy đã nằm lại dưới đáy hồ suốt hàng ngàn ngày đêm nay đang từ từ nổi lên mặt nước.

“Bùi Tố, có phải anh…”

“Anh không biết,” anh quay đầu sang nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy có cả sự kiên định của Bùi Tố, lẫn nét hoang mang của Bùi Tố, và cả một tia sáng rực rỡ lấp lánh đang ẩn hiện một lần nữa được thắp lên, “nhưng hình như anh nhớ lại được một chút rồi. Con mèo ấy, hũ kẹo ấy, và cả đôi giày em đi trong ngày kết hôn nữa… Giày cọ vào gót chân, em đi suốt một ngày ròng, đến tối lúc cởi ra gót chân đã bị trầy một mảng da to. Anh ngồi xổm xuống dán băng cá nhân cho em, em thì khóc, anh ngoài miệng thì mắng em đáng đời, nhưng tay anh lúc đó lại đang run lẩy bẩy.”

Đôi bàn tay đang cầm vô lăng của anh lúc này đã ngừng run. Nhưng anh lái xe rất chậm, rất chậm, như thể muốn kéo dài con đường về nhà này thành một quãng đời trọn vẹn.

Những ngọn đèn đường bên ngoài cửa sổ nối tiếp nhau thắp sáng, ánh sáng màu cam cam tràn qua kính xe, rải khắp không gian trong khoang lái. Chỉ cần rẽ qua khúc quanh phía trước là sẽ nhìn thấy căn nhà nhỏ của chúng tôi. Từ khung cửa sổ đang hắt ra luồng ánh sáng vàng ấm áp, dì giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa tối và đang chờ chúng tôi trở về nhà.

Cuốn nhật ký của Bùi Tố nằm trong cái hộp giấu sâu nhất của tủ quần áo.

Trang đầu tiên của cuốn sổ, anh viết về mùa thu năm hai đại học, đó là lần đầu tiên anh nhận ra ánh mắt của mình luôn nán lại quá lâu trên người cô em gái kế.

Trang cuối cùng, anh viết về đêm trước lúc anh bị mất trí nhớ. Đêm đó, anh ôm lấy tôi đang say ngủ, và viết vào lúc ba giờ sáng: “Hôm nay Niệm Niệm chủ động hôn mình. Không phải cái hôn chúc ngủ ngon. Mà là lần chủ động đầu tiên kể từ suốt ba năm kết hôn tới nay. Có lẽ, mình không cần phải lo sợ nữa rồi.”

Phía dưới còn một dòng chữ nữa, được anh bổ sung vội vào một góc, nét chữ nguệch ngoạc tới mức gần như không thể đọc ra:

“Nếu tôi quên cô ấy, xin hãy đốt tờ giấy này đi. Nếu tôi vẫn còn ở bên cạnh cô ấy, xin hãy giữ tờ giấy này lại giúp tôi. Nếu tôi một lần nữa làm tổn thương cô ấy, xin cô ấy hãy rời đi, càng xa càng tốt. Nhưng tâm nguyện lớn nhất trong cuộc đời tôi, là mãi mãi không cần dùng đến câu nói này.”

Màn đêm ngoài cửa sổ xe êm ả và dịu dàng. Bùi Tố vươn tay sang, một lần nữa nắm chặt lấy tay tôi, lòng bàn tay anh nóng hổi, mang theo nhiệt độ y hệt như cái đêm anh siết chặt lấy tôi nơi hành lang ấy.

Hoàn

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)