Chương 13 - Người Em Gái Kỳ Lạ Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Trước kia thì không.” Tôi nói, “Trước kia là bị anh ép. Anh hồi đó rất khốn nạn, nhốt em trong biệt thự, tịch thu điện thoại, ngày nào cũng rỉ tai bảo em không đồng ý thì anh nhảy lầu. Em thấy anh điên rồi, nhưng cũng biết anh dám nhảy thật. Thế nên đành gật đầu.”

Ngón tay anh khựng lại trong lòng bàn tay tôi.

“Nhưng sau này,” tôi lật ngửa tay anh lại, nhìn lằn đỏ trên tay vì bị tạp dề siết chặt, “anh đã mài mòn mọi góc cạnh của mình để đối xử tốt với em. Anh sửa rất nhiều tật xấu, mặc dù có vài tật xấu cứ không sửa được, nhưng anh vẫn luôn cố gắng. Anh là người cố chấp nhất em từng gặp, cũng là người nghiêm túc nhất em từng gặp.”

“Thế nên em mới ở lại.”

“Không phải vì sợ anh.”

“Mà là vì ——”

Tôi hít sâu một hơi, cả đời này lần đầu tiên thốt ra câu nói ấy.

“Là vì em đã yêu anh rồi.”

19

Đêm hôm đó, Bùi Tố mất ngủ.

Tôi nghe thấy động tĩnh phòng bên cạnh — tiếng dép lê của anh dậm xuống sàn đi tới đi lui không dưới năm mươi vòng, sau đó im lặng một chốc, tiếp đến là tiếng gõ phím lạch cạch. Chắc là lại dùng cái tài khoản ẩn danh kia đăng bài viết nhật ký rồi. Tôi mở điện thoại lén lút lướt một cái, quả nhiên có một bài viết mới.

【Hôm nay cô ấy nói với tôi, chúng tôi đã kết hôn. Cô ấy còn bảo từng yêu tôi. Tôi đáng lẽ ra phải rất vui, nhưng tôi lại muốn khóc.】

【Vì tôi đã từng làm tổn thương cô ấy.】

【Tôi không nhớ những tổn thương đó như thế nào. Nhưng tôi nhớ lúc cô ấy lùi lại nửa bước. Nếu có thể, tôi muốn tóm cổ cái thằng tôi của trước kia ra mà đánh cho một trận.】

Những bình luận bên dưới tôi không nỡ đọc thêm. Tắt điện thoại, tôi nằm ngửa trên giường, nhìn lên trần nhà. Ánh trăng lọt qua khe rèm, vẽ lên trần nhà một đường chỉ bạc dài ngoằng. Sợi chỉ bạc ấy khẽ rung động, giống như bị một vật vô hình nào đó gảy nhẹ.

Không biết bao lâu trôi qua cửa phòng tôi bị khẽ khàng đẩy ra.

Ánh đèn ấm áp từ hành lang len lỏi vào phác họa lên hình bóng Bùi Tố. Anh mặc chiếc áo thun xám nhăn nhúm, tóc rối tung, đi chân trần đứng ở cửa, ôm chặt chiếc gối trong tay. Anh không bước vào, chỉ đứng đực ra đó, như một đứa trẻ bị đánh thức bởi ác mộng giữa đêm không dám ngủ một mình.

“Niệm Niệm, em ngủ chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Anh có thể vào không?”

“Ừ.”

Anh bước vào, đặt gối của mình ở phía cuối giường, cả người cuộn tròn nằm xuống. Người cao mét tám mấy mà co rúm lại ở cuối giường, trông như một chú chó bự đang tủi thân.

“Sao anh lại qua đây?”

“Anh gặp ác mộng.” Anh rầu rĩ đáp, “Mơ thấy em bỏ đi.”

Tôi không nói gì. Anh lẩm bẩm tiếp: “Trong mơ anh đuổi theo ra cửa, thấy em lên một chiếc xe rời đi. Anh muốn gọi em đừng đi, nhưng lại không thể cất lời. Thế là anh tỉnh dậy, việc đầu tiên là muốn chạy sang xem em còn ở đây không.”

“Em còn ở đây mà.”

“Ừ, anh biết em còn ở đây. Nhưng vẫn muốn tận mắt nhìn một cái.”

Lại yên tĩnh một lúc. Gió bên ngoài thổi rèm cửa phồng lên rồi xẹp xuống. Từ xa vẳng lại tiếng xe cộ chạy đêm, đèn xe quét qua trần nhà một vệt sáng vụt tắt.

“Niệm Niệm.”

“Vâng?”

“Chuyện em nói, anh đã suy nghĩ kỹ rồi.”

“Chuyện gì cơ?”

“Chuyện em nói em yêu anh.”

Tim tôi lại bắt đầu đập loạn nhịp. Anh lật người, từ phía cuối giường quay lại, gối đầu lên cánh tay, mắt lấp lánh nhìn tôi, dù trong ánh sáng mờ nhạt vẫn sáng rực một cách bất thường.

“Anh muốn nói cho em biết ——”

“Cho dù em không yêu anh, cho dù sau này em mãi mãi không yêu anh, cũng không sao cả.”

“Anh vẫn sẽ đối xử tốt với em.”

“Không phải vì anh nợ em. Không phải vì Bùi Tố ngày xưa từng làm sai chuyện gì, nên Bùi Tố bây giờ phải trả nợ thay.”

“Chỉ là vì ——”

Anh ngập ngừng, dường như đang tìm một từ ngữ đủ sức nặng. Tìm rất lâu, cuối cùng cũng chỉ thốt ra hai từ đơn giản nhất.

“Anh muốn.”

“Anh muốn đối xử tốt với em.”

“Không vì lý do nào khác.”

Tôi nghiêng người, đối mặt với anh đang nằm ở cuối giường. Khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau một cánh tay, hơi thở của anh nhẹ và đều đặn, giống như một cơn gió ấm từng đợt phả qua má tôi.

“Bùi Tố, anh xích lại gần đây một chút.”

Anh sững người, rồi như chiếc lò xo bật phắt dậy, lồm cồm từ cuối giường nhích lên phía tôi, nằm song song bên cạnh tôi. Hai người chung một chiếc gối, cách nhau một khoảng bằng nắm đấm.

“Giấc mơ đó,” tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve hàng chân mày đang nhíu chặt của anh, “đừng sợ.”

“Em sẽ không rời đi đâu.”

Anh nhắm mắt lại. Lông mi hơi run rẩy. Khoảng cách bằng một nắm đấm kia bị tay anh âm thầm rút ngắn lại thành số 0, rồi rút ngắn đến mức âm — anh nhích lại gần, trán khẽ tựa vào vai tôi, hơi thở dần dần trở nên êm ái.

“Niệm Niệm.”

“Vâng?”

“Nếu một ngày nào đó anh khôi phục trí nhớ, lại biến thành thằng khốn nạn kia, em nhất định phải bỏ đi nhé. Đi thật xa vào, đừng quay đầu lại.”

Tôi cúi xuống nhìn anh. Anh đã sắp chìm vào giấc ngủ, giọng nói bắt đầu lè nhè, như chiếc radio cạn pin.

“Anh nói lại một lần nữa xem?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)