Chương 7 - Người Đứng Bên Cửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đúng. Đã hai ngày liên tiếp. Ngày đầu tiên hắn đứng im trước cửa, ngày thứ hai bắt đầu gõ cửa. Ban quản lý đã trích xuất camera—”

“Camera không quay rõ đâu.” Cô ấy nói. “Góc camera ở tầng 4 có vấn đề, vĩnh viễn không quay được chính diện khuôn mặt.”

“Sao cô biết?”

“Bởi vì khi đó tôi cũng từng báo cảnh sát.”

Hai đầu điện thoại đồng thời im lặng mấy giây.

Tôi nghe thấy tiếng cô ấy hít thở, không ổn định và hơi run rẩy.

“Khi đó cô… gặp tình trạng giống hệt tôi?”

“Giống hệt.” Cô ấy nói. “Đầu tiên là đứng trước cửa không nhúc nhích. Sau đó bắt đầu gõ cửa. Tiếp đến là vuốt cửa. Sau đó… nhìn vào từ khe dưới cửa.”

Lòng bàn tay cầm điện thoại của tôi đầy mồ hôi.

“Chuyện đó kéo dài bao lâu?”

“Đứt quãng hơn một tháng.” Giọng cô ấy như bị ép ra từ kẽ răng. “Không phải ngày nào cũng đến. Có lúc cách hai, ba ngày, có lúc đến liên tục. Tôi không tìm ra quy luật.”

“Báo cảnh sát có tác dụng không?”

“Không. Mỗi lần cảnh sát đến, hắn đều rời đi. Camera không quay được mặt. Ban quản lý nói sẽ tăng cường tuần tra, nhưng khi có người tuần tra đi qua thì hắn không đến. Giống như hắn biết khi nào không có ai quan sát vậy.”

Tôi nhắm mắt lại.

“Sau đó tại sao cô chuyển đi?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Bởi vì có một tối, hắn không chỉ gõ cửa.”

“…Có ý gì?”

“Hôm đó tôi tăng ca về rất muộn, khoảng hơn mười một giờ. Khi mở cửa tôi không để ý. Vào nhà xong, tôi khóa cửa rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi rửa xong đi ra…”

Cô ấy dừng lại.

Tôi có thể nghe thấy cô ấy đang hít sâu.

“Trên bàn trà phòng khách xuất hiện thêm một thứ.”

“Thứ gì?”

“Một chiếc chìa khóa. Không phải chìa khóa của tôi. Là một chiếc chìa khóa rất cũ và đã gỉ. Tôi không biết nó xuất hiện lúc nào, xuất hiện bằng cách nào. Tôi chắc chắn trước khi ra ngoài, trên bàn trà không có gì.”

“Ý cô là có người đã vào nhà?”

“Tôi không biết. Lúc ấy tôi sợ phát điên, ngay trong đêm chỉ thu dọn hai chiếc túi rồi bỏ đi, đến ở nhà bạn. Ngày hôm sau tôi tìm chủ nhà để trả nhà. Tôi không dám cầm chiếc chìa khóa đó, cứ để nó lại trên bàn trà.”

Tôi theo bản năng nhìn sang bàn trà trong phòng khách.

Mặt bàn sạch sẽ, chỉ có điều khiển từ xa và một gói khăn giấy.

“Cô có từng điều tra xem đó là chìa khóa của nơi nào không?”

“Không. Tôi không dám. Khi đó điều duy nhất tôi nghĩ là phải rời khỏi nơi ấy.” Cô ấy dừng lại. “Sau đó tôi chuyển đến phía bắc thành phố, đổi khu chung cư, đổi số điện thoại. Tôi còn tưởng chuyện đó đã kết thúc.”

“Khoan đã. Cô nói đã đổi số điện thoại? Nhưng số cô đang nghe chính là số cũ—”

“Số cũ của tôi từng bị hủy, đây là số mới. Còn số cũ anh gửi tin nhắn… ba tháng trước tôi đã đăng ký sử dụng lại. Bởi vì có mấy tài khoản ngân hàng liên kết với số này, đổi lại quá phiền phức.”

“Vậy sao cô nhận được tin nhắn của tôi?”

“Thì số này nhận được mà.”

Tôi nhìn lịch sử gửi tin nhắn. Quả thực tin được gửi đến số chị Đinh cung cấp.

“Cô nói cô từng hủy số này rồi đăng ký sử dụng lại?”

“Đúng.”

“Vậy trong khoảng thời gian bị bỏ trống, có khả năng số này từng được người khác sử dụng không?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.

“Tôi không biết… Nhà mạng có thể thu hồi số rồi cấp lại. Nhưng lúc tôi đến điểm giao dịch làm thủ tục, họ nói số này vẫn luôn đứng tên tôi, chưa từng bị thu hồi.”

Tôi tạm thời gác nghi vấn này sang một bên.

“Trình Dao, tôi còn muốn hỏi cô một chuyện. Khi sống ở đó, cô có từng tìm hiểu xem trước đây tòa số 3 từng xảy ra chuyện gì không?”

“Anh cũng tìm thấy rồi sao?” Trong giọng cô ấy có thêm một chút cay đắng. “Bài đăng trên diễn đàn?”

“Đúng. Nói rằng có một ông lão sống một mình qua đời nhiều ngày mới được phát hiện.”

“Khi đó tôi cũng tìm thấy bài viết ấy, nhưng không tìm được thêm thông tin. Sau đó tôi hỏi một bảo vệ cũ của khu chung cư, kiểu người đã nghỉ hưu ấy. Ông ấy nói…”

“Nói gì?”

“Ông ấy nói khoảng năm, sáu năm trước, ở tầng 4 tòa số 3 có một ông lão sống một mình, chết khoảng hơn mười ngày mới được phát hiện. Ông ấy là nam, hơn sáu mươi tuổi, giáo viên đã nghỉ hưu, không có con, vợ mất sớm, sống một mình.”

Tầng 4 tòa số 3.

“Căn hộ nào?”

“Ông ấy nói không nhớ. Nhưng chắc chắn là tầng 4.”

401 hoặc 402.

“Ông lão đó… chết như thế nào?”

“Chết tự nhiên. Nhồi máu cơ tim hay xuất huyết não gì đó. Ra đi rất đột ngột, không kịp cầu cứu. Ban quản lý thấy nhiều ngày không có ông ấy ra ngoài, thêm việc hàng xóm nói ngửi thấy mùi lạ nên mới phá cửa.”

Cổ họng tôi khô khốc.

“Sau khi ông ấy qua đời, căn nhà đó thế nào?”

“Được bán. Người thân xa trong gia đình đến xử lý hậu sự. Nhà vừa rao đã được bán rất nhanh vì giá bị hạ thấp. Sau đó là chủ nhà mới, rồi tôi thuê.”

“Cô có biết bán cho ai không?”

“Không biết. Anh có thể hỏi chủ nhà. Chủ nhà của anh chính là người mua căn hộ đó.”

Tôi sững người.

Chị Đinh?

Căn nhà chị Đinh mua chính là căn hộ nơi ông lão kia chết?

Căn hộ tôi đang sống chính là nơi đó?

Khoan đã.

Tôi hít sâu, bảo mình đừng vội.

401 và 402.

Người bảo vệ cũ chỉ nói tầng 4, không nói căn hộ cụ thể.

Nếu là 402 thì không liên quan đến tôi.

Nếu là 401—

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)