Chương 2 - Người Đến Từ Bóng Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cố Chiêu Ninh đứng bên cạnh, sắc mặt xanh mét, chẳng rõ là tức giận hay vì điều gì khác. Hắn nhìn chằm chằm gò đất ấy rất lâu, bỗng hỏi một câu: “Bên trong thật sự là A Hành ư? Không phải ngươi tùy tiện tìm một ngôi mộ để qua mặt chúng ta chứ?”

Ta quay đầu, nhìn vào mắt hắn.

“Ngươi có thể đào lên mà xem.” Ta nói, “Lúc A Hành chết, trên người nàng mặc một bộ áo vải thô màu xanh lam dưới xương quai xanh bên trái có một vết bớt, màu xanh nhạt, giống như một chiếc lá.”

Sắc mặt Cố Chiêu Ninh thay đổi.

Cố Hầu gia trầm giọng hỏi hắn: “Sao ngươi biết?”

“Bởi vì ta là bạn của A Hành.” Ta nhìn Cố Hầu gia, “Bởi vì nàng bị đánh suốt mười sáu năm, toàn thân đều là thương tích. Bởi vì khi nàng đói đến mức gặm vỏ cây, nữ nhi của các người đang ăn yến sào ở Hầu phủ. Bởi vì khi nàng bị đánh chết ở đầu thôn, nữ nhi của các người đang làm sinh thần mười sáu tuổi.”

Giọng ta rất bình tĩnh, bình tĩnh đến như một vũng nước chết.

Nhưng Cố phu nhân đã khóc thành tiếng.

“Đủ rồi.” Cố Hầu gia cắt lời ta, “Chuyện này, Hầu phủ sẽ xử lý. Ngươi hãy về trước đi.”

“Xử lý thế nào?” Ta hỏi.

“Đây là việc nhà của Hầu phủ, không cần ngươi phải nhọc lòng.”

Ta nhìn ông ta, cười.

“Việc nhà? Lúc A Hành còn sống, các người có từng xem nàng là người nhà không? Nàng chết rồi, các người mới nhớ ra nàng là người nhà các người ư?”

Sắc mặt Cố Hầu gia sa sầm xuống.

Quản sự bên cạnh kéo kéo ống tay áo ta, thấp giọng nói: “Cô nương, đừng nói nữa.”

Ta không để ý đến hắn.

“Các người sớm đã biết A Hành bị ôm nhầm rồi, đúng không?” Ta nhìn Cố Hầu gia, nhìn Cố phu nhân, nhìn Cố Chiêu Ninh, “Ba năm trước các người đã biết rồi, đúng không?”

Không ai lên tiếng.

Cố Vãn Đường cúi đầu, ngón tay siết chặt khăn tay, khớp ngón tay trắng bệch.

“Các người sợ ảnh hưởng đến thanh danh của Cố Vãn Đường, sợ lúc nàng đàm thân sẽ bị người ta nói không phải là con ruột của Hầu phủ, cho nên vẫn cứ kéo dài.” Giọng ta vẫn bình tĩnh như cũ, “Các người nghĩ, dù sao A Hành cũng đã sống ở thôn quê hơn mười mấy năm, chờ thêm vài năm nữa cũng chẳng sao. Đợi nàng trưởng thành rồi đón về, tùy tiện tìm một nhà nào đó gả đi, vậy cũng coi như không phụ nàng rồi.”

“Ngươi——” Cố Chiêu Ninh định nói gì đó, nhưng bị ta cắt ngang.

“Nhưng các người không ngờ, nàng đã không thể sống đến lúc trưởng thành.”

Gió từ sườn núi thổi tới, làm sợi dây đỏ ấy phần phật rung lên.

Không ai lên tiếng.

Ta xoay người rời đi.

Phía sau truyền đến tiếng khóc của Cố phu nhân, đứt quãng, như thể bị thứ gì đó nghẹn cứng nơi cổ họng.

Ta không ngoảnh đầu lại.

5

Sau này ta mới biết, chính ta cũng là đứa bị ôm nhầm kia.

Ngày thứ bảy sau khi A Hành chết, có một đôi phu phụ trung niên tìm đến ta. Người đàn ông mặc áo dài gấm, bên hông đeo ngọc bội, vừa nhìn đã biết là người nhà giàu sang. Người phụ nữ mắt đỏ hoe, nhìn ta, môi cứ run mãi không ngừng.

“Lan nhi…” Bà vươn tay, muốn chạm vào mặt ta, rồi lại rụt về.

Ta lùi về sau một bước, cảnh giác nhìn họ.

“Các ngươi là ai?”

Người đàn ông hít sâu một hơi: “Ta là phụ thân của con. Phủ Bá Ninh Vĩnh, nhà họ Thẩm. Con… lúc con vừa chào đời, đã bị người ta đổi đi. Chúng ta tìm suốt mười sáu năm, mới tìm được con.”

Ta ngây người đứng tại chỗ.

Đổi đi.

Lại là đổi đi.

Trong đầu ta ong ong rối loạn, toàn là gương mặt của A Hành, giọng nói của A Hành, và đôi mắt trống rỗng của A Hành lúc nàng chết.

“Vậy thì,” ta nghe thấy giọng mình, khàn đặc như bị ép ra từ cổ họng, “ta không phải con của nhà đó?”

“Không phải.” Người phụ nữ cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng, “Con không phải con của họ. Lan nhi, con đã chịu khổ rồi…”

Ta đứng đó, nhìn họ khóc, nhìn họ áy náy, nhìn dáng vẻ họ muốn đến gần lại không dám đến gần.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.

A Hành đã chết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)