Chương 7 - Người Đáng Thương Thực Sự Là Ai
Bộ dạng Nhụy Nhi có phần chật vật, đầu tóc rối bời, hốc mắt đỏ sưng, nhìn là biết đã lâu không được nghỉ ngơi tử tế.
Vừa thấy ta, Nhụy Nhi lập tức quỳ xuống: “Tiểu thư, nô tỳ làm theo lời người, âm thầm đốt hết những bức mặc bảo của người mà nàng ấy cất giữ rồi. Những thứ nàng ấy ghi trong cuốn sách thường xuyên lật xem nhất đều ở đây.”
Nhụy Nhi làm việc khá nhanh nhẹn.
Tuy nàng không biết chữ, nhưng những gì ta yêu cầu đều làm đủ từng việc.
Là một người trung thành.
“Cho người tới nha môn xóa khế bán thân của Nhụy Nhi, đổi thành lương tịch.”
Nhụy Nhi kích động không ngừng dập đầu với ta.
“Đa tạ! Đa tạ tiểu thư!”
Đứa nhỏ này tuy bộ dạng chật vật, nhưng tinh thần đầy sức sống, ánh mắt sáng ngời.
“Tiểu thư, còn một chuyện nữa. Gần đây phủ An Quốc Công loạn hết rồi.”
“Không biết vì sao đại lão gia vào ngục, mấy vị chủ tử khác trong phủ cũng lần lượt bị giáng chức. Đại tiểu thư nhà chúng ta cũng ra khỏi cung, bị lão phu nhân mắng cho một trận.”
“Hơn nữa trong viện Dục thiếu gia đột nhiên xuất hiện rất nhiều người. Lão phu nhân sốt ruột đến không chịu được, đi khắp nơi cầu người cứu đại lão gia, nhưng không ai chịu nhận lời. Nhị lão gia cũng đang chạy vạy vì đại lão gia, nhưng chẳng những không cứu được đại lão gia ra, ngay cả chức quan trên người nhị lão gia cũng bị lột sạch.”
Nhụy Nhi một hơi kể rất nhiều chuyện trong phủ An Quốc Công.
Ta gật đầu. Biết ngoại tổ mẫu ngã bệnh, ta cho người đưa thiếp tới.
Xét tình xét lý, ta đều nên tới thăm.
Sắp xếp cho Nhụy Nhi xong.
Ta mở tài liệu Nhụy Nhi đưa cho mình.
“Năm Hạ Lịch thứ bốn mươi tám, mùa xuân Thái tử cùng công chúa du xuân trong rừng đào, gặp tập kích.”
“Cuối mùa xuân cùng năm, Thái hậu mắc bệnh, hai tháng sau được Linh y ở ngõ Hạnh Hoa cứu chữa.”
“Mùa hạ năm Hạ Lịch thứ năm mươi, đại cô nương phủ An Quốc Công được tấn phong Hiền phi, mùa thu cùng năm Tiêu Dục trúng cử.”
…
Gần như toàn bộ đều là những chuyện nàng ta ghi lại khi vừa mới trọng sinh.
Đều là tin tức trong vài năm tới liên quan đến hoàng cung và các nhà huân quý.
Năm nay Tiêu Dục có thể trúng cử?
Ta không tin.
Nhưng vì sao vẫn chưa động tới Thi Lan Chỉ?
14
Phụ thân trở về, ta mới biết.
Hóa ra là vì không muốn đánh cỏ động rắn.
Sau khi xác nhận sư phụ của Pháp Hải và Pháp Không chính là yêu nhân có thể khiến người khác trọng sinh.
Kinh Triệu phủ đã bắt người.
Hiện giờ đang thẩm vấn.
Ngoại tổ mẫu biết ta đã tảo mộ trở về cũng vô cùng vui vẻ.
Chuyện của Nhụy Nhi tạm thời vẫn chưa ai biết, ta để nàng đưa đồ vật trở về chỗ cũ.
Sau đó theo ta tới viện ngoại tổ mẫu.
Nơi đây năm xưa ngày nào cũng náo nhiệt vô cùng, hiện giờ chẳng qua mới hai ba năm mà đã tiêu điều đến không còn ra dáng.
Các tỷ tỷ muội muội năm xưa phần lớn đã xuất giá, thêm vào đó mấy ngày nay phủ An Quốc Công không yên ổn.
Mỗi viện đều vô cùng lạnh lẽo.
Ngoại tổ mẫu không nhắc lại chuyện bắt ta làm nghĩa mẫu cho con trai Thi Lan Chỉ nữa.
Vị lão nhân trải qua bao chuyện thế gian này dường như có một loại trực giác.
“Ngoại tổ mẫu hồ đồ mấy năm, bây giờ xem ra vẫn còn chưa quá muộn.” Bà vẫn thân thiết vỗ tay ta.
“Mấy cữu cữu và biểu huynh của con đều không nên người. Lệnh Nghi, nếu sau này phụ thân con tái giá, con cũng phải cứng rắn lên, biết chưa? Phải cứng rắn như lúc con đánh Dục biểu tẩu của con ấy!”
Ta biết năm xưa ngoại tổ mẫu muốn tác hợp ta với Tiêu Dục biểu huynh, có lẽ ngoài chuyện tìm phụ thân ta làm chỗ dựa cho biểu huynh.
Cũng có ý muốn bảo vệ ta.
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Ngoại tổ mẫu yên tâm, Lệnh Nghi là do người dạy dỗ, sao có thể khiến người mất mặt được!”
Rời khỏi viện ngoại tổ mẫu, ta bỗng nhìn thấy Tiêu Dục đang đứng trước cổng viện.
“Biểu huynh.” Ta khom người hành lễ.
Huynh ấy chỉ nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt rất kỳ quái.
Không lâu sau, Thi Lan Chỉ bị người dẫn đi, tội danh là cho vay nặng lãi.
Thật ra nguyên nhân bên trên muốn bắt nàng ta chắc chắn là tờ giấy ta từng nhìn thấy trong thư phòng.
15
Khi thánh chỉ bảo ta tới Quốc Tử Giám giảng dạy thư pháp ban xuống.
Diệp phu tử cũng vội trở về.
Nghiêm túc yêu cầu ta viết cho ông ấy mấy bức chữ.
“Con là đệ tử của ta, hiếu kính sư phụ mấy bức chữ mà còn nhăn nhăn nhó nhó. Rộng rãi lên, viết thêm cho ta vài bức!”
Phụ thân hiếm khi rảnh rỗi, cùng Diệp phu tử uống một trận rượu lớn.
Say trọn ba ngày!
Gặp ai cũng nói: “Sao ngươi biết thư pháp của nữ nhi ta đã đại thành, bây giờ còn là giáo thụ của Quốc Tử Giám rồi?”
Ông ấy vốn là một cô thần.
Đột nhiên lại biến thành gian nịnh.
Bị người người phỉ nhổ.
Nhưng người tới cửa cầu chữ cũng ngày càng nhiều, học sinh Quốc Tử Giám thấy ta cũng trở nên vô cùng nghe lời.
Khóa học của ta cũng từ ba ngày một buổi.
Đổi thành mỗi ngày một buổi.
Thật sự khiến bên cạnh ta “đàm tiếu toàn hồng nho, lui tới không bạch đinh”.
Sau khi khoa cử kết thúc, ta từ Quốc Tử Giám đi ra, tiện đường tới xem bảng.
Không thấy tên Tiêu Dục trên bảng.
Phụ thân nói phía Kinh Triệu phủ truyền lời, phủ doãn muốn gặp ta.
“Kinh Triệu phủ cũng muốn cầu chữ sao?”