Chương 6 - Người Đáng Thương Thực Sự Là Ai
“Nhưng ba năm trước, lần ta gặp nạn ở Tần Châu, suýt nữa đã không chịu nổi. Ta bị thương, lại bị người truy đuổi mãi, cùng thuộc hạ nằm trong khoang thuyền, im lặng chờ kẻ địch đuổi tới giết. Bỗng nhiên ta sờ thấy lá thư con viết cho ta, vẫn chưa đọc.”
“Ta dựa vào ánh trăng đọc hết thư của con. Lệnh Nghi, đó không phải lần đầu ta phát hiện thiên phú của con trên con đường thư pháp. Trong thư con nói nhà ngoại tổ mẫu đông người, nhiều thị phi, mong vi phụ sớm ngày hồi kinh.”
“Trước kia đọc thư luôn cảm thấy con vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng đêm ấy, giữa từng hàng từng nét chữ của con, ta lại nhìn thấy hoàn cảnh của con.”
“Vi phụ cảm thấy mình còn chưa thể chết. Con vốn đã không còn mẫu thân, nếu lại mất cả phụ thân…”
“Vi phụ hạ quyết tâm, dẫn thuộc hạ lật người nhảy khỏi thuyền. Còn trực tiếp phóng hỏa đốt chiếc thuyền nhỏ, hai người chúng ta ở dưới nước dùng ống lau để thở, cố chịu đến khi kẻ địch rời đi. Lần đó quả thật là cửu tử nhất sinh.”
…
Lão phụ thân bắt đầu sám hối.
Ta lại nghĩ tới lá thư mình viết cho phụ thân ba năm trước.
Ba năm trước, đại khái chính là lần đầu ta nghe được lời đồn mình hình khắc song thân trong phủ An Quốc Công.
Đêm ấy ta trằn trọc không ngủ.
Lo mình thật sự mang mệnh hình khắc song thân.
Lo phụ thân bôn ba bên ngoài.
Vì vậy không thể ngủ được, ta viết thư cho phụ thân, mong ông ấy sớm ngày trở về.
Nếu phụ thân không hạ quyết tâm liều chết tìm đường sống .
Ta thật sự sẽ trở thành cô nhi.
Theo kiếp trước trong ký ức Thi Lan Chỉ, một cô nhi như ta quả thật có khả năng gả cho Tiêu Dục.
Nhưng vừa khéo lời đồn do Thi Lan Chỉ tung ra lại khiến ta nhớ phụ thân, viết thư cho ông ấy.
Phụ thân đọc được thư mới có thể dốc toàn lực trốn khỏi đường chết, lập được đại công.
Nói như vậy.
Thi Lan Chỉ thật sự là người ta nên cảm kích.
12
Xe ngựa đi hơn mười ngày, sau đó chúng ta đổi sang quan thuyền đi đường thủy.
Đây là lần đầu ta ngồi thuyền.
Cảm giác mặt nước chòng chành khiến ta bực bội, buồn nôn muốn ói.
Phụ thân hiếm khi được nghỉ ngơi lại cười lớn.
Nói lần đầu ngồi thuyền ai cũng vậy.
Bảo ta tới nhuyễn tháp nghỉ ngơi.
Hai ngày là quen.
Mặt sông dần rộng.
Thuyền đi càng lúc càng ổn định.
Trăng sáng treo cao trên trời, người thân lại ở ngay bên cạnh.
Khiến ta không khỏi nhớ tới lần phụ thân kể mình gặp nạn tại Tần Châu.
Bất giác có vài phần đồng cảm sâu sắc.
Nhiều ngày không viết chữ, tay ta cũng bắt đầu ngứa ngáy.
Ta tự mình nhẹ nhàng mài mực. Phụ thân biết ta muốn luyện chữ, liền tìm giấy bút ra cho ta.
Ngẩng nhìn vầng trăng sáng trên trời, nghĩ tới cảnh phụ thân trọng thương dựa vào ánh trăng đọc thư của nữ nhi.
Ta dần chìm vào một cảm giác huyền diệu.
Trên con đường thư pháp, ta đã có lĩnh ngộ mới.
“Nước triều sông xuân liền biển rộng, trăng sáng trên biển cùng triều sinh.”
“Sóng biếc theo dòng ngàn vạn dặm, nơi nào sông xuân chẳng ánh trăng!”
Uất khí trong lòng ta theo bút ý từng chút tan đi.
Những câu thơ ấy cùng cảnh sông tựa như một đôi tay rộng lớn vững chãi, chậm rãi xoa dịu oán giận trong lòng ta đối với một nhà ngoại tổ mẫu.
Cuối cùng chỉ còn lại cảm giác khoan khoái tràn trề.
Trong khoảnh khắc, chữ dưới ngòi bút đột nhiên thay đổi.
Cương cứng như nét sắt, mềm đẹp tựa móc bạc.
Vẫn giữ được nét cúi ngẩng quanh co, ung dung phong lưu vốn có của Vệ thể.
Ta chìm đắm trong việc viết chữ, hoàn toàn không chú ý phụ thân phía sau đang há to miệng.
Hốc mắt đã đỏ bừng.
…
“Đời người nối tiếp không cùng tận, trăng sông năm tháng vẫn tương đồng.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Dường như ta nhìn thấy nam nhân vì quốc sự mà liều mạng bôn ba kia.
Mỉm cười đọc lá thư của nữ nhi.
Vị khâm sai tin chắc nữ nhi mình có thể trở thành bậc đại gia thư pháp.
Lật người nhảy xuống thuyền…
“Chẳng biết trăng sông chờ đợi ai, chỉ thấy Trường Giang đưa nước chảy.”
…
Một bài cổ thi đã đi đến cuối.
Bút dưới tay càng viết càng thuận, trong lòng chỉ còn lại sự rộng mở thản nhiên.
“Khoái thay! Hôm nay thư pháp của con ta đã đại thành!” Phụ thân nhìn ta viết xong lạc khoản, vỗ tay cười lớn.
“Một luồng khí phách khoáng đạt tràn ngập trên giấy. Bức chữ này, nét ngang như mây trận ngàn dặm, nét dọc như rừng vạn tuổi.”
“Điểm như đá rơi từ núi cao, phẩy như sừng tê bị chém lìa, mác như sóng vỡ sấm rền!”
“Đáng tiếc hôm nay Diệp phu tử của con không có ở đây, bằng không vi phụ nhất định phải cùng ông ấy cạn một chén lớn!”
Ta cũng có thể mà.
13
Hơn một tháng sau, ta và phụ thân đã trở về kinh.
Phụ thân nói thư pháp của ta đã đại thành, đủ để làm thầy người khác.
Ông ấy tiến cử người tài không tránh người thân.
Muốn ta tới Quốc Tử Giám dạy thư pháp cho đám người kia.
Ta coi ông ấy đang nói đùa.
Thời thế này ta còn chưa từng nghe có nữ phu tử đi dạy người khác.
Ngoại trừ nữ công.
Sau khi về nhà sắp xếp đồ đạc, ta kiểm tra những danh thiếp để lại ở môn phòng.
Lần lượt đáp lễ.
Bọn họ nói Nhụy Nhi đang chờ ta.
Ta vội bảo nha hoàn dẫn nàng vào.