Chương 4 - Người Đàn Ông Trong Cơn Mưa
Mời Quý độc giả Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn hoặc ảnh bên dưới
Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúc Dã.” Tôi dựa vào khung cửa, “Anh có phải quên rồi không , vì sao chúng ta kết hôn?”
Anh ngẩng đầu, ánh mắt từng tấc một nóng lên.
Tôi đi tới, móc lấy cổ áo anh : “Bởi vì em thích anh . Bây giờ, bế em về giường.”
Đêm đó ngoài cửa sổ có mưa nhỏ, trong phòng chỉ sáng một ngọn đèn đầu giường màu vàng mờ.
Anh hôn rất kiềm chế, mỗi lần tới gần đều sẽ dừng lại hỏi tôi một câu, lòng bàn tay đỡ sau eo tôi , giống như sợ tôi đau.
Sau đó hơi thở của anh loạn lên, trán chống vào trán tôi , khàn giọng gọi tôi là vợ.
Tôi siết ga giường, giơ tay sờ mái tóc ngắn ướt mồ hôi của anh , trong lòng chỉ còn một suy nghĩ.
Người đàn ông này sức thật sự rất lớn.
Sáng hôm sau , lúc tôi mở mắt, Chúc Dã đang cầm nước ấm đứng bên giường, vẻ mặt căng thẳng giống như làm sai chuyện.
“Tối qua anh có làm em đau không ?”
Tôi cố ý trêu anh : “Có một chút.”
Mặt anh lập tức trắng bệch, ngồi xổm xuống muốn xem tôi chỗ nào không thoải mái. Tôi bị anh chọc đến cười thành tiếng, kéo cổ áo anh hôn một cái.
“Lừa anh đấy. Thợ Chúc, kỹ thuật còn được .”
Mặt anh đỏ từ vành tai xuống tận cổ, mãi không nói nổi một câu.
5.
Tháng đầu tiên sau khi kết hôn, chúng tôi chuyển vào căn nhà Chúc Dã thuê.
Nhà ở tầng sáu của khu chung cư cũ, không có thang máy, diện tích lớn hơn phòng đơn của tôi một chút, có một ban công nhỏ hướng nam. Trang trí rất cũ, cửa tủ trong bếp còn rơi mất một tay nắm, nhưng được anh dọn dẹp sạch sẽ.
Anh nhường tủ quần áo lớn nhất cho tôi , quần áo của mình gấp thành mấy món, nhét vào góc.
Trong bếp có thêm loại tương cay tôi thích ăn, phòng vệ sinh có máy sấy tóc mới mua, ngay cả bên giường cũng trải t.h.ả.m mềm.
“Anh chuẩn bị từ lúc nào?” Tôi sờ t.h.ả.m mềm hỏi.
“Trước khi đăng ký.” Anh thật thà thừa nhận, “Anh nghĩ, lỡ như em đồng ý thì sao .”
Trong lòng tôi mềm nhũn, đưa tay vòng cổ anh : “Chúc Dã, có phải anh sớm đã muốn lừa em về nhà không ?”
“Ừ.”
Anh trả lời quá nhanh, chính mình lại sửng sốt trước .
Tôi cười nhào vào lòng anh . Anh đỡ lấy tôi , cánh tay vòng rất vững, cúi đầu hôn lên trán tôi .
Ngày tháng vẫn khá eo hẹp. Buổi sáng anh chiên trứng, tôi ngồi bên bếp ăn; buổi tối tôi tan làm ở trung tâm bán hàng, anh chạy xe điện tới đón, chiếc mũ bảo hiểm ở ghế sau luôn được lau rất sạch.
Anh làm việc mệt, tôi xoa vai cho anh . Anh không cho tôi đụng nước lạnh, mùa đông tranh giặt quần áo, tay bị nước giặt ngâm đến đỏ cũng không nói .
Tôi phát hiện anh có một tật, mỗi lần cãi nhau , bất kể là lỗi của ai, anh đều sẽ hoảng trước .
Lần đầu tiên là vì anh nhận một đơn chuyển nhà ban đêm, không báo trước cho tôi . Tôi chờ đến mười một giờ, thức ăn nguội hết, điện thoại cũng không gọi được . Đến khi anh đầy người bụi trở về, tôi ngồi trên sofa không để ý anh .
Chúc Dã đặt chìa khóa xuống, đứng tại chỗ không dám động.
“Lê Sơ, điện thoại anh hết pin. Hôm nay khách hàng kia tạm thời thêm tiền, bảo bọn anh giúp chuyển đến mười hai giờ. Anh nghĩ kiếm thêm một chút…”
“Kiếm thêm cũng phải nói với em một tiếng.”
“Anh biết .” Giọng anh hạ xuống, “Anh sai rồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhìn thấy kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ bên tay phải của anh nứt một vết, những lời vốn định mắng mắc lại . Nhưng tôi vẫn đẩy bát tới trước mặt anh .
“Ăn cơm trước . Ăn xong rửa vết thương.”
Anh không nhúc nhích, nhìn tôi hồi lâu.
“Em còn giận không ?”
“Giận.”
“Vậy em có không cần anh nữa không ?”
Tôi suýt không thở nổi: “Chúc Dã, anh có thể đừng động một chút là nghĩ chuyện này không ?”
Cá Vàng Vô Tri
Anh cụp mắt, giống như biết mình phiền, nhưng lại không khống chế được .
Tôi kéo tay anh qua lấy i-ốt sát trùng vết thương cho anh . Tăm bông chạm vào chỗ bị thương, anh không hề nhíu mày. Tôi ngẩng đầu trừng anh : “Có đau không ?”
“Không đau.”
“Nói dối.”
Anh đột nhiên nắm cổ tay tôi , lực rất nhẹ: “Em ngồi đó không nhìn anh , trong lòng anh hoảng.”
Tôi không tiếp câu nói khiến người ta mềm lòng ấy , cúi đầu dán băng cá nhân cho anh , dán xong mới nói : “Em không thích bị bỏ mặc, lần sau anh có bận cũng phải gửi tin nhắn. Anh không nói , em sẽ lo.”
“Được.”
Anh nghiêm túc gật đầu, lúc ăn cơm gắp toàn bộ thịt trong bát mình sang bát tôi . Tôi gắp trả lại , anh lại gắp qua qua lại ba lần , cuối cùng chúng tôi nhìn một miếng sườn rồi cùng cười .
Đêm đó, anh ôm tôi ngủ rất c.h.ặ.t.
Nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy anh nhỏ giọng nói : “Trước đây không có ai chờ anh về nhà.”
Tôi xoay người chui sâu hơn vào lòng anh .
“Bây giờ có rồi .”
6.
Hôn sự của Đường Tự cuối cùng vẫn không thành.
Nhà bạn gái nó thấy nó không lo nổi cả sính lễ lẫn tiền trả trước , lại biết mẹ tôi định ép con gái bỏ tiền, lập tức trở mặt.
Cô gái kia lấy lại nhẫn đính hôn, chỉ vào Đường Tự nói cô ấy tới để kết hôn, không phải tới để cùng cả nhà tính kế với chị gái.
Mẹ tôi tính toàn bộ món nợ này lên đầu tôi , gọi điện làm tôi phiền không chịu nổi.
“Em trai mày bây giờ đến đối tượng cũng không còn, mày hài lòng chưa ?”
Tôi đứng trên ban công phơi quần áo, giọng rất bình: “Đối tượng của nó bỏ đi là vì bản thân nó không có năng lực. Mẹ muốn mắng thì mắng nó, đừng tới tìm con.”
“Mày gả cho một thằng nghèo, trái lại học được cách trở mặt rồi !”
Tôi cúp điện thoại, quay đầu liền thấy Chúc Dã đứng ở cửa.
Anh vừa tắm xong, đuôi tóc còn nhỏ nước, trong tay cầm máy sấy tóc.
“Mẹ em lại mắng em phải không ?”
“Ừ.”
Anh sa sầm mặt, cắm máy sấy, kéo tôi ngồi xuống ghế sấy tóc cho tôi . Gió nóng lướt qua tai, ngón tay anh xuyên qua tóc tôi , động tác vụng về nhưng rất nhẹ.
“Lê Sơ, hay là chúng ta đổi một thành phố đi .”
Tôi quay đầu nhìn anh .