Mẹ tôi đã tính sẵn tiền sính lễ của tôi , hai trăm tám mươi tám nghìn tệ, thiếu một xu cũng không được , chờ lấy số tiền đó gom tiền trả trước mua nhà cho em trai cưới vợ.
Trên bàn xem mắt, nhà trai chê tôi lớn tuổi, lương thấp, còn chê mẹ tôi vừa mở miệng đã chẳng khác nào bán con gái.
Tôi quay đầu, giữa cơn mưa như trút nước nhặt về một công nhân bốc xếp vừa bị bạn gái cũ đá.
Anh không nhà không xe, trong túi chỉ có hơn ba mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm, vậy mà lại nắm tờ giấy đăng ký kết hôn đến nhăn nhúm, đỏ mắt hỏi tôi : “Lê Sơ, em thật sự không chê anh nghèo sao ?”
Tôi nhìn mái tóc đen ướt sũng của anh , bờ vai rộng đến mức đáng sợ, cắn răng quyết tâm: “Không chê. Anh đã đẹp trai thế này rồi , nghèo một chút cũng được .”
Sau đó mẹ tôi chặn trước cửa đòi sính lễ, Chúc Dã ở trước mặt mọi người xách cờ lê đứng chắn trước tôi , đến tối lại ôm gối ngồi xổm bên giường, tủi thân như một con chó lớn.
“Vợ ơi, em đừng vì bọn họ mà không cần anh .”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận