Chương 8 - Người Đàn Ông Đột Tử Và Cô Bé Đói Bụng
“Cháu phiền.”
Tôi chưa kịp phản ứng.
Giọng chú vẫn cứng ngắc.
“Cháu quả thật là rắc rối.”
Tôi: “…”
Thế thì có khác gì nhau đâu?
“Nhưng phiền và rắc rối không giống nhau.”
Tôi mờ mịt.
Một đứa trẻ bốn tuổi rưỡi như tôi tạm thời chưa thể hiểu được thứ tiếng Việt phức tạp như vậy.
Ôn Sóc nhìn tôi hai giây.
Dường như cũng từ bỏ việc giải thích.
Chú chìa tay ra.
“Qua đây.”
Tôi nhìn chằm chằm bàn tay ấy.
Không dám cử động.
“Để làm gì ạ?”
“Sợ cháu đi lạc.”
Tôi nhìn bàn tay kia thêm hai giây, trái tim dần ấm lên.
Sau đó nhét bàn tay nhỏ bé của mình vào.
Lòng bàn tay chú rất lớn.
Còn hơi lạnh.
Tôi nắm thật chặt.
Trong tiệm ăn sáng.
Lần đầu tiên Ôn Sóc chủ động ăn hết một bát cháo.
Tôi cũng ăn hai cái bánh bao nhỏ.
Sau khi đến bệnh viện, chú ấy nói ngoài miệng là chỉ đi cùng tôi khám sức khỏe trẻ em.
Kết quả vừa vào cửa, đã bị Hà Xuyên – người đã có sự chuẩn bị từ trước – dẫn sang một phòng khám khác.
Ôn Sóc đứng ở cửa.
Sắc mặt cực kỳ đặc sắc.
Tôi thò đầu từ phía sau ra.
“Đã đến rồi thì khám luôn đi chú.”
Bác sĩ bật cười thành tiếng.
“Đúng đấy, đã đến rồi thì khám luôn.”
Ôn Sóc quay đầu lại.
Tôi lập tức rụt cổ trốn ra sau lưng Hà Xuyên.
Cuối cùng chú ấy cũng vào.
Việc kiểm tra mất hơn một tiếng rưỡi.
Bác sĩ không cho tôi vào.
Tôi ngồi chờ bên ngoài.
Lúc đi ra, sắc mặt Ôn Sóc còn khó coi hơn cả trước khi vào.
Tôi vội vàng chạy tới.
“Sao rồi ạ?”
“Không chết được.”
Tôi thở phào.
“Thế thì tốt rồi.”
Bác sĩ đi theo ra, sắc mặt lại không nhẹ nhõm như vậy.
“Anh Ôn, trước đây đã nói rất nhiều lần rồi, thiếu ngủ kéo dài, ăn uống không điều độ, cộng thêm những chỉ số hiện tại không thể cứ kéo dài mãi như vậy được.”
“Bây giờ còn trẻ, chịu đựng được.”
“Sau này thì sao?”
Tôi ở bên cạnh liều mạng gật đầu.
Đúng thế!
Sau này chỉ còn hơn hai trăm ngày thôi!
Bác sĩ nói tiếp:
“Uống thuốc đúng giờ, ngày ăn đủ ba bữa, giảm cường độ làm việc xuống, không được cho tôi leo cây lịch tái khám nữa.”
Ôn Sóc nhàn nhạt đáp:
“Biết rồi.”
Tôi hoài nghi nhìn chú.
Bác sĩ cũng hoài nghi nhìn chú.
Hà Xuyên thì khỏi phải nói, mặt đầy vẻ không tin.
Ôn Sóc im lặng hai giây.
“Tôi sẽ cố gắng.”
Tôi lập tức kéo tay áo chú ấy.
“Không phải cố gắng.”
Chú cúi đầu.
Tôi gằn từng chữ:
“Là nhất định.”
Bác sĩ bật cười.
Hà Xuyên cũng cười.
Chỉ có sắc mặt Ôn Sóc là từng chút một trầm xuống.
Nhưng sau khi về nhà.
Chú ấy thực sự bắt đầu uống thuốc.
Cuộc sống của tôi mỗi ngày đột nhiên có việc để làm.
Buổi sáng:
Kiểm tra bữa sáng.
Buổi trưa:
Kiểm tra bữa trưa.
Buổi tối:
Kiểm tra xem có lén lút họp hành không.
Ôn Sóc phiền muốn chết.
Tối ngày thứ ba, chú ấy cuối cùng không nhịn nổi nữa.
“Hạ Đoàn Đoàn.”
“Dạ?”
“Cháu không có việc của riêng mình à?”
Tôi đang thay váy cho búp bê.
“Có chứ ạ.”
“Việc gì?”
Tôi bẻ ngón tay.
“Ăn cơm.”
“Ngủ.”
“Đợi chú về nhà.”
Ôn Sóc đột nhiên im bặt.
Tôi cúi đầu tiếp tục mặc quần áo cho búp bê.
Thực ra trước đây tôi cũng có việc để làm.
Lúc mẹ truyền dịch thì tôi lấy nước giúp mẹ.
Nhắc mẹ uống thuốc.
Lấy dép cho mẹ.
Mẹ luôn khen tôi:
“Đoàn Đoàn có ích nhất.”
Nên tôi biết.
Chỉ cần mình có ích một chút.
Sẽ không bị ghét.
Ôn Sóc bây giờ cho tôi cơm ăn.
Cho tôi chỗ ở.
Đương nhiên tôi cũng phải có ích.
Ngày thứ tư.
Cô bảo mẫu đưa tôi đi mua quần áo.
Ôn Sóc vừa hay về sớm.
Thế là cùng đi.
Trong trung tâm thương mại toàn là váy đẹp.
Cô bảo mẫu lấy một chiếc màu hồng.
“Đoàn Đoàn có thích không?”
Tôi liếc nhìn giá tiền.
Lập tức lắc đầu.
“Không thích ạ.”
Lại lấy một chiếc màu trắng.
Tôi tiếp tục lắc đầu.
“Không thích.”
Cuối cùng tự tôi chọn một chiếc áo nỉ rẻ nhất.
“Cái này đẹp ạ.”
Ôn Sóc nhìn lướt qua mác giá.
“Cháu chắc chứ?”
“Vâng!”
“Tại sao?”