Chương 7 - Người Đàn Ông Đột Tử Và Cô Bé Đói Bụng
“Ai nói với cháu là tôi sắp chết?”
Tim tôi giật thót.
Tiêu rồi.
Lỡ lời rồi?
Tôi vội vàng giả ngu.
“Con người ai chẳng phải chết ạ.”
“…”
“Nhưng trông chú có vẻ hơi gấp.”
Hà Xuyên hoàn toàn không dám ngẩng đầu.
Ôn Sóc day day mi tâm.
“Ra ngoài chơi đi.”
“Ngày mai chú đi khám bệnh không?”
“Không đi.”
Tôi không nhúc nhích.
“Vậy cháu cũng không ra ngoài.”
“Cháu đang đe dọa tôi đấy à?”
Tôi nghiêm túc lắc đầu.
“Cháu đang ở bên cạnh chú.”
“…”
Ôn Sóc cuối cùng cũng không đồng ý.
Tôi có chút thất vọng.
Tối về nhà, dòng chữ trước mắt tôi vẫn không thay đổi.
【Cách kết cục dự kiến: 273 ngày.】
Thiếu đi một ngày.
Tôi bắt đầu sốt ruột.
Cơm có thể ép ăn.
Ngủ cũng có thể chờ chú ấy đi ngủ.
Nhưng còn bệnh viện thì sao?
Đâu thể trói chú ấy đưa đi.
Tôi quá nhỏ.
Trói không nổi.
Sáng hôm sau.
Ôn Sóc vừa chuẩn bị ra cửa.
Đã phát hiện tôi mặc áo khoác chỉnh tề, đeo chiếc balo nhỏ ngồi chễm chệ trong xe.
Chú đứng ngoài xe nhìn tôi.
“Cháu đi đâu?”
Tôi thắt dây an toàn.
“Bệnh viện ạ.”
“Ai đi bệnh viện?”
“Cháu.”
Ôn Sóc cau mày.
“Cháu thấy không khỏe à?”
“Dạ không.”
“Vậy đến đó làm gì?”
Tôi chớp chớp mắt.
“Khám sức khỏe trẻ em.”
Ôn Sóc quay sang nhìn Hà Xuyên.
Hà Xuyên trưng ra vẻ mặt vô tội.
“Tôi không có sắp xếp.”
Ôn Sóc lại nhìn tôi.
“Ai bảo cháu hôm nay đi khám sức khỏe?”
Tôi lý lẽ hùng hồn:
“Cháu vừa quyết định xong.”
“…”
“Trẻ con phải khám sức khỏe, người lớn cũng vậy.”
Ôn Sóc cười khẩy.
“Tính toán kỹ thật đấy.”
Tôi vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
“Lên xe đi chú.”
Chú ấy không nhúc nhích.
Tôi bắt đầu lo chú ấy thực sự không lên.
Nghĩ ngợi một lúc, chỉ đành tung ra tuyệt chiêu cuối cùng.
Tôi cúi đầu xoa xoa bụng.
“Vậy thôi bỏ đi.”
“Chú không đi, cháu tự đi.”
“Tiện thể hỏi bác sĩ luôn xem, buổi sáng chỉ uống cà phê thì còn sống được bao lâu.”
Hà Xuyên lập tức cúi gằm mặt giả vờ bấm điện thoại.
Ba giây sau.
Cửa xe bị kéo ra.
Ôn Sóc ngồi vào.
Mặt đen như đít nồi.
Tôi vui vẻ nhích mông một chút.
Nhường chỗ cho chú ấy.
“Chú ơi.”
“Ngậm miệng.”
“Chúng ta đi ăn sáng trước đã rồi hẵng đi.”
“Hạ Đoàn Đoàn.”
“Dạ?”
“Cháu thực sự rất phiền.”
Tôi ngây người.
Những ngón tay bất giác túm chặt dây an toàn.
Ngực giống như đột nhiên bị thứ gì đó đâm một cái.
Trước kia lúc mẹ ốm, thỉnh thoảng ba mới đến bệnh viện.
Tôi khóc lóc không cho ba đi.
Ba cũng từng nói:
“Đoàn Đoàn đừng có phiền phức như vậy.”
Từ đó về sau tôi rất ít khi khóc.
Ôn Sóc đã cúi đầu xem điện thoại.
Có lẽ chỉ là tiện miệng nói một câu.
Tôi lại đột nhiên không biết phải nói gì.
Trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Tôi nuốt lại câu định hỏi về bữa sáng.
Trôi qua rất lâu.
Hà Xuyên từ phía trước đưa tới một túi giấy.
“Đoàn Đoàn, bữa sáng này.”
Tôi lắc đầu.
“Cháu không đói.”
Động tác lướt điện thoại của Ôn Sóc khựng lại.
Chú ngẩng đầu nhìn tôi.
“Vừa nãy không phải còn bảo muốn ăn sao?”
“Giờ cháu không muốn ăn nữa.”
Tôi quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Thật ra rất đói.
Nhưng không sao.
Nhịn một chút là được rồi.
Làm người không được quá phiền phức.
Xe chạy được mười mấy phút.
Đột nhiên tấp vào lề đường.
Tôi sững lại.
Ôn Sóc cất điện thoại.
“Xuống xe.”
Tim tôi chùng xuống.
Chẳng lẽ định đưa tôi về lại?
Tôi vội vàng ôm chặt cái balo nhỏ.
Kết quả cửa xe mở ra.
Bên ngoài là một tiệm ăn sáng.
Ôn Sóc đã xuống xe trước.
Thấy tôi không nhúc nhích, lại ngoái đầu.
“Không phải muốn ăn sáng sao?”
Tôi ngẩn người.
Hà Xuyên nháy mắt ra hiệu với tôi.
Tôi chậm chạp xuống xe.
Ôn Sóc đi phía trước.
Tôi chần chừ nửa ngày, vẫn không dám đưa tay túm lấy quần chú.
Chỉ lẽo đẽo đi theo sau.
Chú đi được vài bước, đột nhiên dừng lại.
Tôi suýt đụng vào lưng chú.
Ôn Sóc cúi đầu nhìn tôi.
“Câu vừa nãy, tôi rút lại.”
“Câu gì ạ?”