Chương 1 - Người Đàn Bà Đứng Giữa Hai Thế Giới
1
Ta sai người dọn dẹp viện cho Cố Thanh Hàn.
Tạ Vân Diệp đi theo tới, trước mặt cả viện tôi tớ, đột nhiên nắm lấy tay ta.
“Dung Dữ, một năm qua may có nàng lo liệu trong nhà, ta mới có thể yên tâm nơi sa trường.”
Ta cúi nhìn ngón tay bị chàng nắm, lặng lẽ rút ra.
“Hầu gia đường xa mệt nhọc, nên nghỉ ngơi trước, rồi hẵng qua thỉnh an mẫu thân.”
“Người ngày đêm nhớ mong chàng, chép kinh vô số, chỉ cầu chàng bình an.”
Ánh mắt Tạ Vân Diệp dừng trên bàn tay trống không, mày hơi nhíu.
Nhưng rất nhanh chàng lại cười, như không nhận ra sự xa cách của ta, bước lên gần thêm: “Dung Dữ xa lạ với ta rồi sao? Ta mới đi sa trường một năm, nàng đã trở nên quy củ đến vậy?”
“Là mẫu thân dạy dỗ chu toàn.”
Chàng nhìn ta một lúc, bỗng cúi người ghé sát bên tai: “Ta vẫn thích Dung Dữ hoạt bát lanh lợi trước kia hơn. Tối nay đợi ta.”
Dưới hành lang, Cố Thanh Hàn đứng nhìn không chớp mắt, trong mắt thoáng qua một tia cô tịch.
Ta nghiêng đầu, lùi lại một bước.
Tạ Vân Diệp dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, tưởng ta thẹn thùng, cười rồi xoay người rời đi.
Cố Thanh Hàn tiến lên, từ trên xuống dưới đánh giá ta một lượt.
“Ngươi chính là thê tử của Tạ đại ca?”
Ta không đáp.
“Cố cô nương, yến nhận thân còn cần lão phu nhân gật đầu. Trước khi có định đoạt, tạm ủy khuất cô nương ở U Lan các.”
Nàng hơi dừng, khóe môi cong nhẹ: “Ở đâu cũng được, chỉ cần gần Tạ đại ca một chút là tốt.”
Thu Sương phía sau ta nhíu mày, vừa định mở miệng, ta đã giơ tay ngăn lại.
“U Lan các, là nơi gần hầu gia nhất.”
Ánh mắt Cố Thanh Hàn thoáng vẻ hài lòng, gật đầu theo hạ nhân rời đi.
Đợi nàng đi xa, Thu Sương rốt cuộc không nhịn được: “Phu nhân, sao người lại sắp xếp nàng ta ở U Lan các? Đó là viện cạnh thư phòng của hầu gia! Một nữ tử ngoài phủ mà ở gần như vậy, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì?”
Ta: “Không sao.”
Thu Sương sốt ruột: “Nếu phu nhân sợ lão phu nhân trách tội, nô tỳ đi nói thay—”
“Thu Sương.”
“Ngươi nghĩ ta là người sợ chuyện sao?”
Nàng im lặng, nhưng vẫn đầy vẻ khó hiểu.
Ta đương nhiên không phải người sợ chuyện.
2
Kiếp trước, ta luôn để ý thanh danh của Cố Thanh Hàn, sắp xếp nàng ở Tàng Nguyệt hiên xa nhất trong phủ.
Ta cho rằng đó là vì tốt cho nàng, cũng là tốt cho mình.
Cách xa một chút, lời đàm tiếu sẽ ít đi, ràng buộc giữa nàng và Tạ Vân Diệp cũng nhạt hơn.
Nhưng ta không ngờ, Tạ Vân Diệp mang thương tích trở về.
Đêm ấy chàng uống rượu quá độ, vết thương đột ngột chuyển nặng.
Mưa lớn như trút, sấm chớp liên hồi. Tàng Nguyệt hiên cách chính viện quá xa, tin tức truyền qua rồi truyền lại, đến khi đại phu tới nơi, vết thương đã viêm loét, sốt cao không lui.
Ta không phản bác.
Bởi nàng nói không sai.
Ta quả thật cố ý sắp xếp nàng ở xa, cũng thực có tư tâm.
Nhưng kết quả thì sao?
Cố Thanh Hàn hôm đó dọn thẳng vào viện của Tạ Vân Diệp, ngày đêm không rời chăm sóc suốt năm ngày.
Tắm rửa, thay y phục, đút thuốc, thay thuốc — tất cả đều do nàng đích thân làm.
Ta đứng ngoài cửa suốt năm ngày, nghe giọng nàng ôn nhu bên trong, nghe Tạ Vân Diệp trong cơn mê nắm lấy tay nàng gọi Thanh Hàn.
Ta cũng từng làm loạn.
Bưng bát thuốc xông vào viện, nói muốn tự tay chăm sóc phu quân.
Cố Thanh Hàn không ngăn, chỉ lặng lẽ lui sang một bên.
Nhưng khi Tạ Vân Diệp tỉnh lại, nhìn thấy bát thuốc trong tay ta, câu đầu tiên chàng nói là:
“Dung Dữ, sao nàng lại không hiểu chuyện như vậy? Thanh Hàn vì thương thế của ta mà mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, nàng còn đến đây làm loạn?”
Lão phu nhân vốn không đồng ý nhận một cô nữ làm dưỡng nữ, sau chuyện này, lại chủ động đề nghị tổ chức yến nhận thân.
Yến nhận thân không quá long trọng, nhưng cũng đủ thể diện.
Cố Thanh Hàn thay y phục mới, quỳ dập đầu ba cái trước lão phu nhân, đổi giọng gọi mẫu thân.
Lão phu nhân cười, ban cho nàng một bộ trang sức hồng bảo thạch, còn nắm tay nàng nói chuyện hồi lâu.
Tạ Vân Diệp rất vui.
Chàng đích thân mua một cửa tiệm ở phía tây thành, tặng cho Cố Thanh Hàn làm y quán, để nàng treo hồ cứu thế.
“Thanh Hàn y thuật cao minh, không nên bị giam trong hậu trạch.”
Khi nói câu ấy với ta, trong mắt chàng tràn đầy kính phục.
Ban đầu ta vẫn còn vài phần đề phòng.
Một nữ tử trẻ tuổi, ngày ngày tiếp xúc với nam bệnh nhân, truyền ra ngoài khó tránh lời dị nghị.
Ta âm thầm cho người theo dõi nửa tháng, người hồi báo nói, Cố đại phu khám bệnh chưa từng đóng cửa, bên cạnh luôn có dược đồng, bất luận nam nữ già trẻ đều đối xử như nhau.
Có lần, một lão hán áo quần rách rưới được khiêng vào, chân đầy mủ, mùi hôi khiến người qua đường đều tránh xa.
Cố Thanh Hàn không nói hai lời, xắn tay áo xuống xử lý vết thương, mất trọn một canh giờ, lúc đứng dậy chân đã tê dại.
Ta đứng trên trà lâu đối diện, nhìn rất lâu.
Quả thật là ta lòng dạ hẹp hòi.
Hôm sau, ta chuẩn bị hậu lễ, đích thân đến y quán.
Cố Thanh Hàn đang bốc thuốc, thấy ta đến thì kinh ngạc: “Hầu phu nhân?”
Ta hành lễ với nàng.
Nàng hoảng hốt, vội đỡ ta dậy.
“Cố cô nương, trước đây là ta hẹp hòi, tưởng nàng có tâm tư khác. Những ngày qua tận mắt chứng kiến nàng đối đãi với bệnh nhân, mới biết mình hiểu lầm. Ta xin tạ lỗi.”
Cố Thanh Hàn sững lại, mắt hơi đỏ: “Phu nhân không cần như vậy. Từ nhỏ ta theo phụ thân học y, điều đầu tiên người dạy là y giả trong mắt chỉ có bệnh nhân, không có phân biệt nam nữ tôn ti.”
Chàng đang đọc sách trong thư phòng, nghe xong liền buông sách, kéo ta vào lòng.
“Dung Dữ, nàng có thể nghĩ như vậy, ta rất vui. Thanh Hàn quả thực một lòng cứu người, trong mắt y giả không phân nam nữ. Ta tin nàng, cũng mong nàng tin ta.”
Ta gật đầu.
Từ đó, mỗi tháng ta lấy hai trăm lượng bạc từ tiền riêng đưa đến y quán, để Cố Thanh Hàn cứu giúp những người không có tiền mua thuốc.
Mỗi lần nhận bạc, nàng đều gửi lại một bản sổ ghi chép rõ ràng, từng khoản từng khoản minh bạch.
Ta xem vài lần rồi không xem nữa.
Ta còn từng đích thân chọn người làm mai cho nàng.
Cháu trai của Thị lang Bộ Binh, nhân phẩm đoan chính, chưa thành thân.
Ta cố ý sắp xếp một buổi trà hội cho hai người gặp mặt.
Cố Thanh Hàn khéo léo từ chối: “Phu nhân ưu ái, Thanh Hàn xin ghi lòng. Nhưng ta đã phát thệ đời này không thành thân, chỉ mong phát dương y thuật của phụ thân, để nhiều người nghèo có thể chữa bệnh.”
Ta không khuyên thêm nữa.
3
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Chàng nói ở quân doanh lâu rồi, ngửi hương thuốc có thể tĩnh tâm.
Có đôi khi ta mang điểm tâm tới y quán, sẽ thấy chàng ngồi ở hậu viện trên chiếc ghế gỗ nhỏ, nghiêm túc sàng thuốc, cắt thuốc.
Ngay cả con trai chúng ta, Tạ Cừ, cũng từ nhỏ bái Cố Thanh Hàn làm sư phụ.
Tạ Cừ lúc ba tuổi từng bị một trận cao sốt, là Cố Thanh Hàn thức trắng đêm chạy tới, canh chừng hai ngày hai đêm mới hạ sốt.
Từ đó về sau, Tạ Cừ đặc biệt thân cận với nàng.
Đối với ta càng thêm xa cách, nói ta một nữ tử nội trạch, ngoài thêu thùa quản sổ sách thì chẳng có hoài bão gì như Cố Thanh Hàn.
Năm năm tuổi, nó tự mình quỳ trước mặt Cố Thanh Hàn, nói muốn bái sư học y.
Những năm đó, ta tưởng rằng ngày tháng sẽ cứ thế trôi đi.
Mãi cho đến năm Tạ Vân Diệp hai mươi bảy tuổi, biên quan báo động.
Chàng lãnh binh xuất chinh, Cố Thanh Hàn tùy quân làm quân y.
Ngày đi, ta đứng ở cổng thành tiễn họ.
Tạ Vân Diệp ngồi trên ngựa, quay đầu nhìn ta một cái, nói câu “đợi ta trở về”.
Hai tháng sau, hung tin truyền tới.
Địch quân tẩm kịch độc trên tiễn, Tạ Vân Diệp trúng tên hôn mê.
Cố Thanh Hàn lấy thân thử thuốc, nếm từng vị từng vị, cuối cùng đã tìm được phối phương giải dược.
Nhưng bản thân nàng lại vì tích độc quá sâu, ngũ tạng đều tổn thương, bảy ngày sau thì mất.
Độc của Tạ Vân Diệp đã giải, nhưng căn cơ hoàn toàn sụp đổ.
Hai năm sau, chàng cũng đi.
Duy chỉ có ta, sống thêm năm mươi năm.
Thật là năm mươi năm mà nghĩ đến nửa đêm cũng có thể bật cười a.
……
4
Buổi tối ta vừa định nằm xuống, Tạ Vân Diệp tới.
Chàng đứng trong phòng, quan sát một vòng, ánh mắt dừng lại trên giường, trên đó chỉ có một chiếc gối.
“Của ta đâu?”
“Hầu gia thương thế chưa lành, hay là đi thư phòng tĩnh dưỡng đi.”
Tạ Vân Diệp không động, thần sắc có chút không vui.
Ngày ta và Tạ Vân Diệp thành thân, vừa bái đường xong thì thánh chỉ tới.
Chàng còn chưa kịp vén khăn trùm đầu đã khoác giáp xuất chinh.
Cho nên chúng ta thành thân hơn một năm, đến nay vẫn chỉ là phu thê danh nghĩa.
Kiếp trước, chàng cũng tới phòng ta vào đêm này, định bù đắp đêm động phòng hoa chúc đã thiếu hụt một năm qua.
Chỉ là vừa ngồi xuống, lão phu nhân đã sai người tới gọi.
Chàng bất đắc dĩ rời đi, ta đau lòng đến trằn trọc cả đêm.