Chương 27 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Cái con người này, đôi khi thực sự rất biết cách chọc thẳng vào tim người khác mà không hề hay biết.
Tôi tiến lên một bước.
Chìa tay ra trước mặt anh.
“Vậy anh nắm tay đi.”
Kỳ Độ rủ mắt nhìn bàn tay tôi.
Giống như sợ bản thân mình hiểu sai ý.
Phải qua hai giây sau, anh mới khẽ khàng nắm lấy.
Tay anh rất ấm.
Trong lòng bàn tay có một vài vết chai mỏng.
Khoảnh khắc nắm lấy tay tôi, lực đạo vô cùng kiềm chế và cẩn trọng.
Tôi hỏi: “Bây giờ đã có chưa?”
Anh nhìn tôi.
Ánh sáng trong mắt anh từng chút từng chút bừng lên rực rỡ.
“Có rồi.”
Ngay giây tiếp theo, dưới chân cầu thang vang lên tiếng của ông anh tôi vọng lên.
“Có cái gì rồi cơ?”
Tôi: “…”
Kỳ Độ: “…”
Anh tôi đứng dưới chân cầu thang, tay vẫn đang xách cái bánh kem mua cho Chúc Miên.
Ổng nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi, sắc mặt tối sầm lại ngay tắp lự.
“Buông ra.”
Kỳ Độ không buông.
Tôi cũng không buông.
Giọng anh tôi cao lên tám độ.
“Kỳ Độ.”
Kỳ Độ nhìn ổng.
“Tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Anh tôi cười lạnh.
“Cái lời này thì đứa nào chẳng biết nói.”
Kỳ Độ im lặng một giây.
“Vậy cậu cứ chống mắt lên mà xem.”
Anh tôi bị câu nói đó chặn đứng họng.
Ổng nhìn Kỳ Độ, rồi lại nhìn tôi.
Cuối cùng ôm chặt hộp bánh kem vào lòng.
“Được.”
“Thử việc trước đã.”
Kỳ Độ cực kỳ nghiêm túc hỏi lại:
“Thời gian thử việc là bao lâu?”
Anh tôi đáp không chút do dự:
“Một trăm năm.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Giọng Chúc Miên từ dưới lầu vọng lên.
“Giang Chiếu Dạ, anh có đi hay không?”
Biểu cảm của anh tôi ngay lập tức quay ngoắt 180 độ.
“Đi đi đi, đi liền.”
Trước khi ngoảnh đầu bỏ đi, ổng không quên để lại một câu cảnh cáo Kỳ Độ.
“Cái tay.”
Kỳ Độ nhìn ổng.
Không buông.
Anh tôi tức tối nghiến răng:
“Ôn Chi!”
Tôi lắc lắc bàn tay đang nắm chặt với Kỳ Độ.
“Anh mau đi đi, bánh kem sắp chảy hết ra rồi kìa.”
Anh tôi nhìn cái bánh kem, rồi lại nhìn hai đứa tôi.
Cuối cùng đau đớn nhắm chặt hai mắt.
“Có ngày tôi sẽ bị hai người làm cho tức chết mất thôi.”
Nói xong, ổng ôm cái bánh kem co giò chạy xuống lầu.
Chạy được nửa chừng, lại nhớ ra bản thân mình phải là một người trưởng thành.
Tốc độ lập tức chậm rề lại.
Tôi gục đầu vào tay vịn cầu thang cười muốn rớt nước mắt.
Kỳ Độ đang nắm tay tôi, đầu ngón tay khẽ siết chặt lại.
“Ôn Chi.”
Tôi quay lại.
“Hửm?”
“Tối nay tôi có thể cập nhật bài đăng trên diễn đàn không?”
Tôi ngớ ra, rồi càng cười rũ rượi hơn.
“Anh còn dám cập nhật nữa à?”
Vành tai anh đỏ lựng.
“Muốn công khai.”
“Công khai trên diễn đàn ẩn danh á?”
“Ừm.”
Tôi cố tình trêu anh:
“Vậy anh định nói thế nào?”
Kỳ Độ suy nghĩ một lát.
“Tôi rốt cuộc cũng có danh phận rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Duyệt.”
Tối hôm đó, bài đăng hot hit kia đã được cập nhật lần cuối cùng.
*[Kết thúc.]*
*[Tôi rốt cuộc cũng có danh phận rồi.]*
Khu vực bình luận im lặng ba giây.
Sau đó trực tiếp bùng nổ dữ dội.
– *[Á á á á á á á á!]*
– *[Chúc mừng Tiểu tam dự bị chuyển chính thức!]*
Chủ thớt: *[Không phải tiểu tam.]*
*[Từ đầu đến cuối chưa từng là người thứ ba.]*
Cư dân mạng: *[Được rồi được rồi, được anh ruột chứng nhận chiến thần thuần ái .]*
*[Thế ông anh vợ đồng ý rồi à?]*
Chủ thớt: *[Thời gian thử việc 100 năm.]*
Cư dân mạng: *[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.]*
*[Ông anh vợ ác dữ.]*
*[Thế bạn gái anh nói sao?]*
Lần này, chủ thớt cách một lúc rất lâu mới rep lại:
*[Cô ấy nắm tay tôi.]*
*[Và không buông ra.]*
Tôi nằm trên giường, đọc dòng chữ đó, rồi từ từ rút tay ra khỏi chăn.
Trong lòng bàn tay, dường như vẫn còn vương lại độ ấm khi được anh nắm chặt.
Điện thoại lại rung lên một cái.
Kỳ Độ gửi tin nhắn đến cho tôi.
[Ngày mai em có ăn sáng không?]
Tôi rep:
[Có ăn.]
Anh rep lại rất nhanh:
[Em muốn ăn gì?]