Chương 26 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Sau khi sự thật được phơi bày, Kỳ Độ vẫn là Kỳ Độ của ngày trước.
Lên lớp vẫn vác cái mặt lạnh tanh.
Lúc họp hành cũng rất kiệm lời.
Lúc gõ code vẫn hệt như một cỗ máy không có cảm xúc.
Chỉ là khi đứng trước mặt tôi, sự lạnh nhạt đó lại bắt đầu trở nên rất mong manh.
Tôi uống đồ lạnh, anh sẽ chau mày.
Tôi quên mang ô, anh sẽ đứng sẵn dưới tòa nhà giảng đường chờ đợi.
Chỉ cần anh trai tôi xáp lại gần, anh sẽ nhìn sang theo phản xạ vô điều kiện.
Anh tôi sau khi phát hiện ra điều đó, liền cố tình ngày nào cũng giở trò làm mình làm mẩy trước mặt anh.
“Ôn Chi, vặn nắp chai cho anh.”
Kỳ Độ vặn mở nắp.
Anh tôi: “Tôi nhờ em ấy cơ mà.”
Kỳ Độ: “Tiện tay thôi.”
“Ôn Chi, xem giúp anh tin nhắn này với.”
Kỳ Độ lấy luôn điện thoại qua.
Anh tôi: “?”
Kỳ Độ nhìn lướt hai giây, rồi trả lại.
“Sai chính tả nhiều quá.”
Anh tôi: “Tôi bảo con bé xem cảm xúc, chứ có bảo cậu soi ngữ pháp đâu!”
Kỳ Độ: “Cảm xúc cũng tồi tệ luôn.”
Anh tôi tức lộn ruột, đi tìm Chúc Miên để mách lẻo.
Chúc Miên chỉ rep lại đúng một câu:
[Đáng đời.]
Anh tôi đập bốp điện thoại xuống bàn.
“Cái thế giới này không còn chỗ dung thân cho tôi nữa rồi.”
Tôi cắn ống hút cười hớn hở.
“Anh có thể đi viết bản kiểm điểm để giải tỏa mà.”
Ổng chỉ tay vào mặt tôi.
“Em thay đổi rồi.”
Kỳ Độ ngồi cạnh, cúi đầu lúi húi vớt từng viên đá trong ly trà sữa của tôi ra ngoài.
Anh tôi thấy vậy, suýt nữa bùng nổ.
“Cậu đừng có làm càn quá đáng nhé.”
Kỳ Độ ngước mắt.
“Dạ dày cô ấy không tốt.”
Anh tôi cứng họng.
“Dạ dày con bé không tốt mà tôi lại không biết à?”
Kỳ Độ hỏi lại: “Thế mà cậu còn mua đồ lạnh cho cô ấy?”
Anh tôi: “…”
Tôi hóng hớt xem kịch đang rất vui vẻ.
Anh tôi bỗng quay sang trừng mắt lườm tôi.
“Em cười cái gì?”
“Cười sự trưởng thành của anh đấy.”
Ổng tức xì khói, cầm điện thoại lên nhắn tin cho Chúc Miên.
Chưa được mấy giây, lại ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.
“Cô ấy bảo anh bớt quản chuyện của em đi.”
Kỳ Độ khẽ bật cười một tiếng.
Anh tôi lập tức nhìn sang:
“Cậu cười cái gì?”
Kỳ Độ thu lại nụ cười.
“Không có gì.”
Tôi duỗi chân, khẽ đá vào người anh một cái.
Anh cúi xuống nhìn tôi.
Tôi chớp chớp mắt với anh.
Vành tai anh lại đỏ lựng lên.
Anh tôi chứng kiến rành rành toàn bộ cái cảnh tượng này không sót một chi tiết nào.
“Hai người coi tôi chết rồi à?”
Tôi nghiêm mặt:
“Không hề.”
Kỳ Độ cũng hùa theo: “Không hề.”
Anh tôi cười lạnh.
“Tốt nhất là hai người không hề.”
Buổi chiều, tôi và Kỳ Độ cùng nhau đến thư viện trả sách.
Đi đến chiếu nghỉ cầu thang, anh chợt dừng lại.
Tôi ngoái đầu.
“Sao vậy?”
Trong tay anh cầm một quyển sách, đầu ngón tay khẽ miết lên gáy sách.
“Ôn Chi.”
“Ừm.”
“Bây giờ tôi có thể hỏi được chưa?”
Nhịp tim tôi khẽ nhảy lên.
“Hỏi gì cơ?”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Tôi có thể theo đuổi cậu được không?”
Rõ ràng là hôm ở phòng sinh hoạt chung, anh đã hỏi một lần rồi.
Nhưng lần này không giống vậy.
Không có những hiểu lầm chồng chéo.
Không có những phiên tòa tự phán xét lương tâm.
Không còn phải lén lút giấu giếm dưới bóng tối.
Anh đứng dưới ánh nắng của buổi chiều tà, nghiêm túc hỏi tôi.
*Có được không.*
Tôi nhìn anh, đột nhiên nhớ lại cái đêm ở phòng hát karaoke đó.
Anh ngồi khuất trong bóng tối, lạnh lùng khẳng định rằng mình sẽ không bao giờ như thế.
Rồi sau đó lên diễn đàn ẩn danh để đăng bài hỏi tại sao khi bị mắng cút lại thấy người ta đáng yêu đến thế.
Tôi không kìm được mà cong khóe môi.
“Chẳng phải anh vẫn đang theo đuổi rồi sao?”
Kỳ Độ ngớ ra một giây.
“Vậy cậu có đồng ý không?”
Tôi cố tình hỏi vặn lại: “Đồng ý chuyện gì?”
Yết hầu anh khẽ nhúc nhích.
“Đồng ý cho tôi một danh phận.”
Trái tim tôi mềm xèo đi.