Chương 17 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Kỳ Độ nói sẽ hỏi.
Kết quả là ngày hôm sau khi gặp tôi, anh ấy đến cả một ánh mắt cũng không dám nán lại lâu.
Buổi sáng lúc tôi vừa đến lớp, trên bàn đã đặt sẵn một phần ăn sáng.
Sữa đậu nành vẫn còn nóng.
Cơm nắm không có rau mùi.
Bên cạnh còn có một tờ giấy note.
Nét chữ vô cùng sắc sảo mạnh mẽ:
*[Đừng uống Americano đá khi bụng đói.]*
Không có chữ ký.
Tôi cầm tờ giấy lên, không kìm được mà mỉm cười.
Cô bạn ngồi cùng bàn Lộc Dao đặt phịch mông xuống ghế, rướn người sang xem.
“Ai tặng thế?”
Tôi cất tờ giấy đi.
“Khuyến mãi.”
Cô ấy trợn tròn mắt.
“Cậu dạo này nói dối sao cái mùi cứ y chang Kỳ Độ thế nhỉ?”
Tôi chưa kịp trả lời thì ở cửa sau có người bước vào.
Kỳ Độ tay cầm sách, làm như không có chuyện gì xảy ra.
Anh bước xuống dãy bàn cuối rồi ngồi xuống.
Từ góc độ của tôi, chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng của anh.
Rất lạnh lùng.
Nếu không phải phần ăn sáng trên tay tôi vẫn còn bốc khói nghi ngút, ai có thể tưởng tượng được tối qua anh đã nghiêm túc lên diễn đàn ẩn danh hỏi xem mình có thể đợi thêm một chút nữa không.
Lộc Dao lấy cùi chỏ huých tôi.
“Nhìn cậu ta làm gì thế?”
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Ai nhìn đâu?”
“Mắt cậu sắp dính chặt vào người ta đến nơi rồi kìa.”
“Cậu bớt nói nhảm đi.”
Cô ấy cười một cách vô cùng ám muội.
Tôi cúi đầu uống sữa đậu nành.
Nóng đến mức đầu lưỡi tôi hơi tê.
Sau khi tan học, anh tôi từ tòa nhà bên cạnh lao như bay sang tìm tôi.
Hôm nay trông ổng đặc biệt tràn đầy năng lượng, đến tóc cũng vuốt keo gọn gàng.
“Ôn Chi, em nhìn bộ này của anh hôm nay thế nào?”
Tôi lia mắt đánh giá từ trên xuống dưới một lượt.
“Trông cứ như chuẩn bị đi phỏng vấn làm bảo vệ quán bar ấy.”
Mặt ổng xị xuống.
“Tệ đến thế cơ à?”
Tôi cố nhịn cười.
“Chúc Miên thích kiểu trông sạch sẽ, gọn gàng cơ.”
Anh tôi lập tức cúi đầu chỉnh lại áo khoác ngoài.
“Thế anh đi thay nhé?”
“Không kịp nữa rồi.”
“Thế phải làm sao bây giờ?”
Tôi với tay tháo sợi dây chuyền bạc loằng ngoằng diêm dúa trên cổ ổng ra, nhét thẳng vào túi áo ổng.
“Đừng đeo cái này.”
Ổng “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn đứng yên để tôi sửa lại cổ áo.
Từ nhỏ đến lớn, cứ đụng đến chuyện của Chúc Miên là ổng sẽ tự động biến thành một con cún bự mất hết khả năng phán đoán.
Tôi kiễng chân lật lại cổ áo cho ổng.
“Được rồi.”
Ổng cúi đầu nhìn tôi.
“Thật sự ổn rồi chứ?”
“Thật mà.”
“Em đừng có gạt anh đấy nhé.”
“Tôi gạt anh làm gì?”
Tôi vừa dứt lời, phía sau liền vang lên tiếng gấp sách lại cực kỳ nhẹ.
Tôi quay đầu.
Kỳ Độ đang đứng cách đó không xa, trên tay cầm quyển sách.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc cổ áo mà tôi vừa chỉnh lại cho anh tôi.
Trông anh không có biểu cảm gì.
Nhưng ngón tay lại miết chặt gáy sách đến mức hơi cong mép.
Tôi thở dài trong lòng.
Lại nữa rồi.
Anh tôi hoàn toàn không hay biết gì, còn giơ tay vẫy gọi Kỳ Độ:
“Cậu đến đúng lúc lắm.”
“Mau nhìn giúp tôi xem hôm nay trông tôi có giống một người đàn ông trưởng thành không?”
Kỳ Độ liếc ổng một cái.
“Giống.”
Anh tôi mừng rỡ hớn hở.
“Thật á?”
Kỳ Độ nhạt nhẽo bồi thêm một câu:
“Đàn ông trưởng thành sẽ không đi hỏi người khác xem mình có giống đàn ông trưởng thành hay không.”
Anh tôi: “…”
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Kỳ Độ nhìn sang tôi.
Sự lạnh nhạt kia lại phai đi mất một chút.
Anh tôi bị anh khịa quen rồi, hoàn toàn không để bụng.
Ổng cúi đầu xem điện thoại.
“Chúc Miên đến thư viện rồi, anh đi đây.”
Nói xong, ổng tiện tay lấy luôn ly sữa đậu nành trên bàn của tôi uống một ngụm.
Tôi còn chưa kịp ngăn lại.
Kỳ Độ đã cau mày.
“Đó là của cô ấy.”
Anh tôi ngơ ngác.
“Thì tôi biết mà.”
“Biết rồi sao cậu còn uống?”
“Từ nhỏ con bé đã có bao giờ uống hết được đâu.”
Anh tôi đáp lại vô cùng tự nhiên.
Nhưng ánh mắt của Kỳ Độ lại chùng xuống hẳn.