Chương 16 - Người Con Gái Đáng Yêu Khiến Anh Em Tôi Khóc
Anh tôi bước đến góc hành lang, thấy tôi và Kỳ Độ đang đứng cạnh nhau.
Ánh mắt ổng lượn quanh chúng tôi một vòng, nụ cười dần trở nên vô cùng gợi đòn.
“Ái chà.”
“Đang nói chuyện riêng đấy à?”
Kỳ Độ lập tức lùi sang bên cạnh một bước.
Anh tôi nhướng mày.
“Cậu lùi cái gì?”
Kỳ Độ mím môi.
“Không có gì.”
Anh tôi cười lại càng lộ liễu hơn.
Tôi lườm ổng.
“Ngậm miệng lại.”
Ổng lập tức giơ hai tay đầu hàng.
“Được, tôi ngậm.”
Trước khi quay lại bàn, ổng còn liếc nhìn Kỳ Độ thêm một cái.
“Nhưng mà người anh em này, chuyện gánh vác mà cậu vừa nói ban nãy, tôi còn chưa nghe xong đâu đấy.”
Sắc mặt Kỳ Độ lại một lần nữa căng cứng.
Anh tôi híp mắt cười, bồi thêm một câu:
“Hôm nào rảnh anh em mình nói chuyện chi tiết sau nhé.”
Kỳ Độ: “…”
Tôi: “…”
Đợi ổng đi rồi, Kỳ Độ im lặng mấy giây.
Sau đó anh trầm giọng hỏi:
“Cậu ta không tức giận sao?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Tính anh ấy có hơi điên khùng chút thôi.”
Kỳ Độ cau chặt mày hơn.
“Bình thường cậu ta đối với cậu cũng như vậy sao?”
“Như vậy là như thế nào?”
“Rõ ràng là quan tâm, nhưng lại giả vờ như không thèm để ý.”
Tôi suýt thì bật cười.
Nếu anh tôi mà biết bản thân mình trong mắt Kỳ Độ lại có chiều sâu phức tạp đến thế, chắc ổng sẽ vui sướng mất ngủ suốt ba ngày ba đêm.
Tôi cố nén khóe miệng đang muốn nhếch lên.
“Chắc cũng tàm tạm thế.”
Kỳ Độ nhìn tôi, sự xót xa trong đáy mắt lại một lần nữa trào dâng.
Tôi chột dạ né tránh ánh mắt anh.
Thực sự là không thể đùa thêm được nữa rồi.
Buổi tối về lại ký túc xá, tôi mở diễn đàn lên.
Ở ngay đầu trang chủ, cái tiêu đề quen thuộc kia đã bị thay đổi.
**[Cập nhật: Hôm nay tôi đã lật bài ngửa rồi, nhưng hình như không bị đánh.]**
Khu vực bình luận rôm rả như trẩy hội.
– *[Hình như là sao? Không bị đánh mà anh còn không xác định được à?]*
– *[Thế bạn anh phản ứng sao?]*
– *[Nữ chính phản ứng sao?]*
Chủ thớt: *[Cô ấy trông có vẻ hơi buồn cười.]*
Cư dân mạng: *[…]*
*[Ông anh, cái màn lật bài ngửa này nghe có vẻ không thành công cho lắm nhỉ.]*
Chủ thớt: *[Nhưng tôi đã nói rồi.]*
*[Tôi sẽ gánh vác.]*
Cư dân mạng: *[Gánh vác cái gì? Áp lực đạo đức của kẻ thứ ba chen chân lên ngôi chính thất à?]*
Chủ thớt: *[Tôi không phải là kẻ thứ ba.]*
Cư dân mạng: *[Tiêu đề của anh chữ nào cũng viết rành rành anh là Tuesday đấy.]*
Chủ thớt im lặng một lúc rất lâu.
Sau đó đáp lại:
*[Ít nhất bây giờ vẫn chưa phải.]*
Cư dân mạng cười điên đảo.
– *[Cũng biết dùng từ gắt gao ghê ha.]*
– *[Tiếng lòng chủ thớt: Chỉ cần cô ấy gật đầu, tôi lập tức đổi nghề.]*
– *[Không phải, vị trí Tuesday dự bị cũng có thời gian thử việc nữa à?]*
Chủ thớt: *[Đừng nói cô ấy như thế.]*
*[Cô ấy không có lỗi gì cả.]*
Tôi nhìn chằm chằm dòng phản hồi này, nụ cười trong lòng dần dần nhạt đi.
Lát sau, anh gửi tin nhắn riêng cho tôi.
*[Hôm nay tôi làm cô ấy sợ rồi phải không?]*
Tôi dán mắt vào màn hình.
Ngón tay dừng lại rất lâu.
Rep anh:
*[Chắc là không đâu.]*
Bên kia lập tức hiển thị đang gõ.
*[Vậy tại sao cô ấy không giải thích gì cả?]*
Tôi khựng lại.
Kỳ Độ: *[Nếu cô ấy ghét tôi, đáng lẽ cô ấy phải lập tức phủi sạch quan hệ chứ.]*
*[Nhưng cô ấy lại không.]*
*[Vậy có phải tôi có thể đợi thêm một chút nữa không?]*
Tôi nhìn mấy dòng chữ đó, chợt nhận ra chuyện này thực sự không thể kéo dài thêm được nữa.
Tôi gõ chữ:
*[Có lẽ anh nên trực tiếp hỏi cô ấy xem sao.]*
Anh đáp:
*[Tôi sợ cô ấy khó xử.]*
Tôi hít một hơi thật sâu.
*[Vậy anh có từng nghĩ, có lẽ cô ấy cũng đang đợi anh hỏi không?]*
Lần này, bên kia rất lâu không có động tĩnh gì.
Lâu đến mức tôi ngỡ rằng anh sẽ không nhắn lại nữa.
Chiếc điện thoại chợt khẽ rung lên.
*[Ngày mai tôi sẽ hỏi.]*
Tôi úp điện thoại xuống ngực.
Nhịp tim loạn nhịp không kiểm soát nổi.
**7**