Chương 3 - Người Chồng Nhỏ Khóc Lặng
“Gầy quá rồi, phải ăn nhiều vào.”
Không biết bao nhiêu lần giận dỗi chỉ vì tôi bỏ bữa.
Mà lúc đó, chính là thời điểm tôi mới từ bỏ công việc ổn định, quyết định chuyển sang viết lách toàn thời gian.
Một công việc không thể lập tức tạo ra thu nhập, khiến tôi – người từ nhỏ đã sống trong nỗi lo về tiền bạc – vô cùng căng thẳng.
Đặc biệt là quãng thời gian phải chạy deadline và chờ biên tập duyệt bài, tôi ăn không nổi bất cứ thứ gì, ăn gì nôn đó, cân nặng giảm nhanh đến mức mỗi ngày tụt một ký.
Anh cuống lên như kiến bò trên chảo nóng, về đến nhà là chui ngay vào bếp nghiên cứu nấu nướng, rồi ra dỗ tôi ăn.
Anh bảo tôi phải ăn, tôi lại chẳng nuốt nổi gì. Anh vừa bất lực vừa lo, đến mức bật khóc, nước mắt rơi thành hàng như chuỗi hạt đứt dây.
Lần ầm ĩ nhất, anh đã nói chia tay với tôi.
Tôi vẫn nhớ như in hôm đó.
Tôi đang gõ phím như lên đồng vì ý tưởng tuôn trào, sợ chỉ cần dừng lại một chút là sẽ lỡ mất thời khắc “thần sáng tác giáng lâm”.
Còn anh thì cứ lải nhải bên tai tôi, nhất định đòi ép tôi ăn gì đó.
Cuối cùng, khi tôi đang mắc kẹt ở một nút thắt quan trọng trong tuyến nhân vật, tiếng anh càm ràm không ngừng khiến tôi phát điên, tôi đứng phắt dậy, đập bàn hét lên:
“Đủ rồi! Khi nào em đói thì em sẽ ăn, anh đừng có ép nữa!”
Một người đàn ông cao mét tám lăm, vai rộng như tường thành, đứng ngơ ngác giữa phòng khách, bị cơn bùng nổ bất ngờ của tôi dọa cho chết lặng.
Tôi ngồi xuống, gõ thêm được vài chữ, nhưng dòng suy nghĩ bị ngắt quãng đã chẳng thể nối lại.
Gõ thêm vài từ nữa thì lại bị kẹt. Tôi thở dài một tiếng thật nặng nề, với tay kéo balo, quăng đại laptop, dây sạc, điện thoại vào trong, kéo khóa lại cái rẹt, rồi đi thẳng ra cửa.
Cuối cùng anh cũng lên tiếng:
“Em đi đâu vậy?”
Tôi không quay đầu lại:
“Anh đừng quan tâm.”
Anh còn định nói thêm điều gì đó, nhưng cánh cửa đã bị tôi đóng sầm lại.
“Rầm!” Cánh cửa ngăn cách hoàn toàn tôi và anh, mỗi người ở một không gian riêng biệt.
Tôi đứng khựng trước cửa chưa đến một giây, rồi quyết đoán quay người rời đi.
Tôi tìm một quán cà phê thật khuất, cách xa khu tôi ở – một nơi tận phía tây, nhà tôi ở phía đông. Gọi xe, đi thẳng.
Viết xong bản thảo thì trời đã khuya lắm rồi.
Tôi mở lại điện thoại – lúc vào quán là tôi đã tắt nguồn từ trước.
Ngay lập tức, màn hình nhấp nháy không ngừng: tin nhắn, cuộc gọi, thông báo WeChat nổ liên hoàn như pháo tết.
Hơn một trăm cuộc gọi nhỡ. Tin nhắn thì vô số, tất cả… đều là từ anh.
Mở WeChat ra, toàn bộ tin nhắn trắng xóa là hỏi tôi đang ở đâu, đang làm gì, giận vì chuyện gì.
Hỏi tôi khi nào thì về nhà, có cần anh tới đón không, khi nào đón thì được, có cần mang gì theo không.
Hỏi tối nay tôi có muốn ra ngoài ăn gì không, bài viết đã xong chưa, nếu làm phiền thì anh xin lỗi, nói bản thân rất hối hận, rất áy náy, không nên làm phiền tôi, chỉ hy vọng tôi đừng giận nữa.
Nói rằng nhà trống vắng quá, cả buổi chiều anh không yên lòng làm được việc gì, trong đầu toàn là tôi, không biết tôi có gặp chuyện gì không, có an toàn không, có lạnh không.
Nói bây giờ chỉ muốn được gặp tôi một lát.
Năn nỉ tôi đừng im lặng với anh như vậy, dù chỉ gửi một tin nhắn báo bình an cũng được.
9
Ngoài tin nhắn của anh, còn có tin nhắn từ cô bạn thân thời đại học rủ tôi đi ăn tối.
Tôi phân vân rất lâu, rồi cuối cùng cũng đồng ý.
Mở lại khung chat với bạn trai, tôi gõ vài chữ rồi lại xóa. Gõ lại, xóa tiếp.
Không bao lâu sau, anh phát hiện ra tôi đang online, lại gửi thêm mấy tin nữa:
“Bảo bối viết xong rồi à?” “Em đang ở đâu đó? Anh tới đón nhé?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nhắn lại:
“Tối nay em ăn với hội bạn thân, không về ăn tối đâu nha.”
Anh nhắn lại ngay lập tức:
“Ăn gì thế? Ở đâu ăn? Anh đi cùng có được không?”
Tôi cân nhắc rồi trả lời:
“Toàn con gái thôi, anh là đàn ông duy nhất thì hơi kỳ.”
Anh vẫn cố chấp:
“Vậy em ăn xong ở đâu, anh tới đón em?”
“Không cần đâu, em gọi xe về là được mà.”
Tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.
Bạn thân hẹn tôi ở một quán rượu nhỏ nằm trên con phố sầm uất.
Quán khá nổi, là điểm đến check-in của dân mạng, nhưng tụi tôi chọn một góc khuất, yên tĩnh để ngồi.
“Uống chút gì không?” – Cô bạn cầm menu rượu hỏi tôi.
Tôi theo phản xạ nhớ ngay đến lời dặn của bạn trai: bảo tôi đừng uống rượu, sẽ làm dạ dày bị nóng. Ít nhất nếu muốn uống, thì cũng phải ăn gì lót bụng trước.
Câu từ chối đã lượn vài vòng trên đầu lưỡi, cuối cùng vẫn bị tôi nuốt ngược lại:
“Uống!”
Một ít món nhắm cùng hai ly bia tươi nhanh chóng được mang lên.
Hai đứa chúng tôi ngồi đối diện nhau, cụng ly một cái, uống hai ngụm, rồi cùng thở dài.
Màn hình điện thoại của tôi cứ sáng lên rồi tắt, biểu tượng WeChat nhấp nháy hiện trên màn hình. Tôi nhìn nó một lúc, rồi lật úp điện thoại lại.
Bạn thân bật cười khẽ:
“Cãi nhau à?”
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu:
“Cũng không hẳn.”
Thấy tôi như đang lơ đãng nghĩ ngợi, cô ấy không hỏi thêm, chuyển chủ đề:
“Tớ với anh kia cũng vừa mới giận nhau.”
Tôi biết người yêu của nhỏ. Bọn tôi từng có lần đi ăn chung cả bốn người.
Anh chàng đó là sinh viên, còn nhỏ hơn tụi tôi ba tuổi, trong khi bạn tôi đã đi làm. Tuy là “phi công trẻ”, nhưng cách cư xử lại rất chín chắn, đối xử với nhỏ cực kỳ quan tâm. Nói theo kiểu sến sẩm chút thì… ánh mắt nhìn nhỏ toàn là mật.
“Cả hai cũng giận nhau được à?” – Tôi tròn mắt nhìn bạn.
“Ừ. Giống cậu thôi, không hẳn là cãi nhau, chỉ là… giận dỗi nhẹ.”
“Tớ cứ nghĩ đến chuyện anh ấy còn trẻ, xung quanh lại có nhiều cô gái đồng trang lứa, họ mới đúng là người hợp với anh ấy – cùng sở thích, cùng câu chuyện.”
“Còn tớ thì…” – nhỏ cười khẽ – “Thật sự không biết nên đối mặt với cảm xúc này thế nào. Tớ cứ nghĩ, liệu có phải anh ấy chỉ đang tạm chấp nhận mình không? Rằng anh ấy thực ra sẽ hợp với một cô gái hoạt bát, năng động hơn chăng… Nghĩ vậy nên trong lòng cứ nặng trĩu.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói:
“Nhưng người anh ấy chọn là cậu mà. Đã lựa chọn ở bên cậu thì điều đó có nghĩa là – cậu xứng đáng.”
“Chuyện hai người có hợp hay không không phải do một mình cậu quyết định. Mà là cả hai cùng quyết định. Thế nên đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Bạn tôi gắp một hạt lạc, chậm rãi nhai, rồi hỏi:
“Vậy còn cậu thì sao? Cậu đang sợ cái gì vậy?”
“Lúc trước ba câu cậu nói hết hai câu là nhắc tới người kia. Bây giờ ngồi đây nửa tiếng mà chỉ toàn im lặng, mặt đầy tâm sự. Có chuyện gì rồi đúng không?”
Tôi tu một hơi bia, rồi cười khổ.
Có chuyện gì lớn đâu chứ? Có gì để giận đâu? Một buổi chiều trôi qua tôi đã nguôi giận từ lâu rồi.
Anh ấy ép tôi ăn, quan tâm tôi, chăm sóc tôi — tôi không phải ngốc, tôi hiểu đó là vì yêu.
Chỉ là… tôi sợ thôi.
10
Tôi là đứa trẻ lớn lên trong một gia đình có bố mẹ ly hôn. Từ nhỏ đã phải tự lập, tự lo cho mình, học cách mặt dày giành lấy phần ăn.
Gặp chuyện, gặp khó khăn, tôi luôn cắn răng chịu đựng. Dù có bị thương đến đâu, cũng chỉ biết trốn vào một góc mà tự mình liếm vết thương.
Tôi giống như một con nhím, luôn dựng bộ gai nhọn trên lưng lên để phòng vệ. Dù yếu ớt, dù nhỏ bé, cũng phải gồng lên để bảo vệ chính mình.
Với cuộc sống, tôi luôn dùng nụ cười, lời nói dễ nghe, pha trò, lấp liếm… như một lớp mặt nạ bảo vệ mình khỏi tổn thương.
Còn bạn trai tôi — anh đang dùng từng chút tình cảm của mình để cố gắng bóc dần cái vỏ cứng đó ra. Và… anh sắp thành công rồi.
Tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn là “phiên bản mạnh mẽ bất khả xâm phạm” nữa. Tôi có điểm yếu. Tôi bắt đầu giận dỗi vô lý.
Mà đối với tôi — điều đó không phải là chuyện tốt.
Nói là giận anh, thật ra tôi đang giận chính mình. Không phải vì tôi không tin anh, mà vì tôi… không tin bản thân.
Tôi sợ mình không giữ được tình yêu của anh. Sợ rằng nếu tôi buông lỏng, tôi sẽ chẳng thể tự đứng dậy một mình nữa. Tôi sẽ không còn dám tin ai được nữa.
Bạn thân cụng ly với tôi:
“Vì tình yêu anh ấy dành cho cậu quá sâu nặng, nên cậu mới sợ hả?”
“Sao không thử mở lòng mình thêm một chút?”
“Tin tưởng anh ấy nhiều hơn, dựa dẫm vào anh ấy nhiều hơn, nói cho anh ấy biết điều cậu đang lo lắng… Tớ nghĩ, như vậy còn tốt hơn là cứ im lặng rồi né tránh.”
Trong lòng tôi, cảm giác tội lỗi dâng lên như nước lũ, sắp nhấn chìm tôi đến nơi. Tôi bắt đầu đứng ngồi không yên.
Bạn thân vẫy tay hào phóng:
“Đi đi, về với bạn trai cậu đi. Tớ cũng ngồi thêm chút rồi về.”
“Nhớ cẩn thận nhé.”
Tôi nhìn cô ấy đầy biết ơn, đeo balo lên rồi vội vàng rời đi.
Tôi muốn gặp anh. Muốn ôm anh. Hôn anh. Rồi nói lời xin lỗi.
Tôi xuống xe taxi, cắm đầu chạy về nhà.
Thở hổn hển mở cửa, trong nhà tối đen như mực, chỉ có ánh lửa le lói từ phía ghế sofa.
Tôi đứng ở cửa, thở dốc, lần tìm công tắc đèn.
“Tách.”
Cả căn phòng sáng bừng lên. Tôi thấy anh đang ngồi trên sofa, trên tay là điếu thuốc chưa hút, ánh mắt tối lại.
Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng về phía tôi.
Tôi bước nhanh lại gần, tiện tay đặt balo xuống, đưa tay ra muốn nắm lấy tay anh.
Anh không rút tay về, nhưng cũng không siết chặt như mọi khi.
“Uống rượu rồi à?”
“Uống… một chút thôi, Phàn Tranh, hôm nay thật sự là em…”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu, anh đã giơ tay ngăn lại.
Mắt anh hơi đỏ, khuôn mặt đầy thất vọng và giận dữ:
“Anh ngày nào cũng nghĩ cách nấu gì để bồi bổ dạ dày cho em, dặn đi dặn lại là không được uống rượu. Vậy mà em coi như không có gì, ra ngoài là uống luôn?”
“Em có thấy phiền không khi anh cứ lo cho em như thế? Có phải em mong anh biến đi cho khuất mắt rồi không?”
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi — đừng im lặng, đừng tránh né, phải nói chuyện với nhau.”
Anh bật sáng màn hình điện thoại, giơ lên trước mặt tôi:
“Hôm nay anh gọi cho em 105 cuộc. Không có cuộc nào được bắt máy. Tin nhắn gửi đi thì nhiều đếm không xuể, kết quả là em chỉ trả lời đúng… hai tin.”
Tôi vội vàng giải thích:
“Không phải cố ý đâu… Em chưa từng thấy phiền vì anh…”
Anh lại một lần nữa ngắt lời tôi, giọng nói như nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng:
“Cả ngày hôm nay, anh chỉ ở nhà. Ngồi đứng không yên, chẳng dám đi đâu. Chỉ mong em nguôi giận rồi về nhà, tìm không thấy anh thì sẽ lo. Vậy mà em thì sao? Em có bao giờ nghĩ đến cảm giác của anh không?”
Anh bóp sống mũi, nhắm mắt lại. Khi mở ra, giọng nói sắc như dao cứa:
“Anh thật sự không hiểu nổi em đang muốn gì nữa. Chắc chúng ta nên…”
“…nên bình tĩnh lại một thời gian.”