Ngày tôi dọn vào nhà mới, bà cô đối diện vừa nhìn thấy đã chào hỏi: “Chuyển nhà à? Sao cậu thanh niên đứng sau lưng cháu không phụ một tay vậy?”
Tôi nhìn quanh bốn phía, cầu thang trống trơn, chỉ có tôi và bà ấy.
Để tiết kiệm tiền sửa nhà, tôi thậm chí còn không thuê người chuyển đồ, toàn bộ đều tự tay làm hết, bà ấy chẳng lẽ hoa mắt rồi?
Tôi nghĩ bà cô chỉ tiện miệng nói vậy thôi, nhưng sau đó, chỉ cần tôi ra vào tòa nhà này, bất cứ ai gặp cũng chào hỏi:
“Hai vợ chồng các cháu đúng là trai tài gái sắc!”
“Chồng cháu dính cháu ghê, lúc nào cũng đi sau lưng cháu!”
Nghe càng nhiều tôi càng thấy rợn người, cho đến khi người môi giới đến làm nốt thủ tục bàn giao cuối cùng.
Chị này nhìn qua là biết môi giới lâu năm, làm việc nhanh gọn, nói chuyện dứt khoát.
Chị dẫn tôi đi xem vị trí đồng hồ nước, đồng hồ điện, dặn cách đóng phí quản lý, còn nhắc tôi khi sửa nhà phải chú ý khung giờ.
Hoàn toàn không hề nhắc tới chuyện “chồng cháu” gì cả.
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra mấy người hàng xóm chỉ đang đùa.
Chị giao phó xong mọi việc, chuẩn bị rời đi, đến cửa lại đột nhiên quay đầu lại:
“À đúng rồi, cửa sổ phòng ngủ phụ chị thấy cứ lắc lư, bảo người đàn ông sau lưng em kiểm tra thử nhé, nếu sửa không được thì gọi ban quản lý, tự làm nguy hiểm lắm.”
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, sau lưng tôi lập tức nổi lên một lớp da gà.
Ánh nắng chiều đã ngả, bóng đen in trên tường.
Nhưng chỉ có một cái.
…
Bình luận