Chương 5 - Người Chị Lạnh Lùng
Tôi đặt túi nilon dưới gối, áp mặt vào gối, ho rất lâu.
Ho đến cuối cùng, giống như có thứ gì đó xé ra một lỗ trong lồng ngực.
Tôi bịt chặt miệng. Lòng bàn tay ướt đẫm, không phân biệt được là mồ hôi hay nước miếng.
【Chị, em xin lỗi. Là lỗi của em. Em đã làm vỡ thứ quan trọng nhất của chị. Em nhất định sẽ dán nó lại. Nhất định.】
Chương 5
Tôi dùng đồng hai hào tìm được dưới đệm sofa khi lau nhà hằng ngày để mua một tuýp keo ở cửa hàng tạp hóa trước cổng khu dân cư.
Loại rẻ nhất.
Buổi tối, sau khi tất cả mọi người đã ngủ, tôi nằm sấp trên giường xếp, đổ những mảnh sứ trong túi nilon ra.
Chúng phủ kín chiếc gối.
Nhờ chút ánh sáng hắt vào từ hành lang, tôi bắt đầu ghép.
Những mảnh màu xanh.
Thân cây, cành cây, quả đỏ, thành cốc, đáy cốc.
Ngón tay tôi quá ngắn, không cầm chắc được những mảnh nhỏ. Keo lại rất trơn, mỗi lần bóp đều chảy ra một cục lớn, dính mấy mảnh sứ vào nhau.
Nhưng tôi vẫn dán từng mảnh một.
Dán đến khi tay dính đầy keo.
Trong đêm mùa đông, keo khô rất chậm nên tôi dùng miệng thổi.
Khi thổi, tóc rủ xuống che khuất tầm mắt.
Tôi vén tóc ra sau tai rồi tiếp tục dán.
Đêm đó, tôi dán hơn hai tiếng, ghép xong đáy cốc và một nửa thành cốc.
Nó xiêu xiêu vẹo vẹo, những khe dán vừa rộng vừa thô, giống như những con rết bò trên lớp men xanh.
Nhưng thân cây đã được nối lại.
Cái cây xiêu vẹo lại mọc trên thân cốc.
Tôi đặt chiếc cốc chưa hoàn thành vào góc phía sau vali, dùng một bộ quần áo cũ che lên.
Sau đó bò lên giường, rúc vào trong chăn.
Cơ thể nóng ran.
Ban ngày vẫn còn ổn, nhưng cứ đến tối, đầu tôi lại giống như chứa đầy nước sôi, nặng đến mức không ngẩng lên nổi.
Tôi biết mình đã sốt.
Tôi từng sốt khi ở nhà dì Hai.
Lần đó, dì Hai nói trẻ con sốt là đang lớn, cố chịu hai ngày sẽ khỏi.
Tôi chịu đựng bốn ngày.
Sau đó quả thật đã khỏi.
Vì vậy lần này tôi cũng có thể chịu đựng được.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên gối ướt một mảng lớn.
Không biết là mồ hôi hay thứ gì khác.
Tôi lật mặt kia của gối, gấp chăn rồi ra ngoài.
Khi đi tới phòng khách, chân tôi mềm nhũn. Tôi phải chống tay vào tường mới không ngã.
Tiếng khò khè trong cổ họng càng nặng hơn.
Giống như có người đang kéo ghế trong lồng ngực tôi.
Hôm đó là thứ Hai.
Trước khi đi làm, chị nhìn tôi một cái.
“Sao mặt đỏ như vậy?”
“Không đỏ…”
“Có phải em bị sốt không?”
Chị bước tới, đưa tay định chạm vào trán tôi.
Tôi theo bản năng co người lại.
Ở nhà dì Hai, khi có bàn tay tiến đến gần mặt tôi, không nhất định là để sờ trán.
Đôi khi là để đánh.
Vì thế tôi hình thành một thói quen.
Hễ có tay đưa tới là sẽ co lại.
Tay chị dừng giữa không trung.
Ánh mắt chị hơi thay đổi.
Không phải sự thay đổi vì đau lòng.
Mà là một thứ khác.
“Em làm gì vậy?”
“Em xin lỗi…”
Cuối cùng chị vẫn áp tay lên trán tôi.
Ngón tay chị lạnh lạnh. Khoảnh khắc chạm vào trán, tôi cảm thấy cả đầu mình như được áp lên một tảng băng.
“Nóng lắm.”
Chị nhíu mày.
Chị quay người lục trong tủ, lấy ra một vỉ thuốc hạ sốt.
Chị bẻ một viên, rót một cốc nước rồi đặt trước mặt tôi.
“Uống đi. Hôm nay ở nhà, đừng ra ngoài.”
Tôi bỏ thuốc vào miệng.
Rất đắng.
Nước ở nhiệt độ thường. Khi nuốt xuống, cổ họng có một khoảnh khắc mát lạnh.
“Cảm ơn chị.”
Chị đã bắt đầu mặc áo khoác.
Đông Đông chạy ra khỏi phòng, ôm lấy eo chị.
“Chị Dao Dao đi đường cẩn thận nhé.”
Chị cúi xuống hôn lên đỉnh đầu Đông Đông.
“Ngoan.”
Sau đó chị rời đi.
Cánh cửa đóng lại bằng một tiếng “cạch”.
Phòng khách trở nên yên tĩnh.
Đông Đông buông hai tay đang ôm khoảng không, quay người lại.
Cô bé nhìn tôi.
“Được cho uống thuốc thì có gì mà đắc ý?”
Tôi lắc đầu.
“Mình không đắc ý…”
“Cậu đừng tưởng chị ấy cho cậu uống thuốc là vì quan tâm tới cậu.”
Đông Đông đi đến ngồi xuống sofa, ôm con thỏ nhồi bông vào lòng.
“Chị ấy chỉ sợ cậu chết trong nhà mình, phải chịu trách nhiệm pháp luật.”
Năm sáu tuổi, tôi không biết trách nhiệm pháp luật là gì.
Nhưng Đông Đông nói rất nghiêm túc.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc cốc giấy trống không trong tay.
Trên thành cốc vẫn còn vết nước.
【Nhưng chị vẫn rót nước cho tôi. Nước trong cốc đầy ắp. Chị rót đầy nguyên một cốc. Nếu chị không quan tâm đến tôi, tại sao phải rót đầy như vậy?】
Tôi cắn môi, uống nốt giọt nước cuối cùng trong cốc.
Buổi chiều, cơ thể càng lúc càng nóng.
Tôi cuộn người trên giường xếp, kéo chăn phủ kín mặt.
Tiếng trong cổ họng đã thay đổi.
Từ tiếng khò khè trở thành tiếng ùng ục, giống như có thứ gì đang nổi bong bóng trong cổ họng.
Tôi bắt đầu khó thở.
Mỗi lần hít vào, lồng ngực lại đau âm ỉ.
Giống như có người dùng nắm đấm đè lên xương sườn.
Tôi áp ảnh mẹ vào má.
Bức ảnh rất lạnh, khiến tôi run lên.
“Mẹ.”
Tôi nhắm mắt, môi chạm vào bề mặt bức ảnh.
“Mẹ, con hơi khó chịu. Nhưng không sao. Con đã uống thuốc rồi, sẽ nhanh khỏi thôi.”
“Hôm nay chị sờ trán con. Tay chị đặt lên đầu con.”
“Lạnh lắm. Rất dễ chịu.”
Tôi phóng đại cảm giác đó lên hàng trăm lần trong đầu.
Một bàn tay lành lạnh đặt lên vầng trán nóng rực của tôi.
Nếu bàn tay ấy dừng lại lâu hơn một chút thì tốt biết mấy.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: