Vì bẩm sinh ít năng lượng, từ nhỏ tôi đã nuôi mình như nuôi một cái xác.
Con nhà người ta học nói, học đi, còn tôi học cách duy trì nhiệt độ cơ thể thấp, nhịp tim mỗi phút chỉ đập ba mươi lần.
Hồi mẫu giáo chơi trốn tìm, bạn cùng bàn cố ý nhốt tôi vào tủ.
Sống cũng được, chết cũng xong.
Thế là tôi nín thở chờ chết, còn chu đáo điều chỉnh tư thế nằm giống hệt xác chết trong nhà xác.
Đến khi cậu ta mở cửa tủ, nhìn thấy bộ dạng như đã quy tiên của tôi, vừa khóc vừa tè ra quần, nói rằng mình giết người rồi.
Sau đó, tôi bị bọn buôn người để mắt tới ngoài đường, vừa bị bịt miệng là tôi lập tức nhập vai, đến đồng tử cũng lười lấy nét.
Tên buôn người ôm tôi chạy rách mất ba đôi giày mới tới được bệnh viện, vừa suy sụp vừa gào lên:
“Không liên quan đến tôi, con bé vốn đã chết rồi!”
Năm mười tám tuổi, bố mẹ ruột là nhà giàu nhất cuối cùng cũng tới đón tôi về.
Ban đầu tôi lười động đậy, nhưng nghe nói trong nhà ngay cả trở mình cũng có người làm hộ, tôi mới miễn cưỡng gật đầu.
Ai ngờ vừa bước chân vào cửa, thiên kim giả Bạch Tường Vi đã trượt chân, bát canh trong tay không lệch một ly hắt thẳng vào mặt tôi, rõ ràng muốn nhìn tôi mất mặt.
Tôi cảm thấy né tránh quá tốn sức cho cái eo, nên mặc kệ cho cô ta dội nguyên bát lên đầu rồi cứng đờ ngã thẳng xuống đất.
Cả phòng lập tức chết lặng.
Anh cả lao tới dò hơi thở của tôi, mặt trắng bệch rồi ngã ngồi xuống sàn:
“Con bé… con bé hình như hết thở rồi!”
……
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận