Quần áo đích tỷ mặc chật, cứ mỗi độ xuân về lại được đưa đến phòng ta đúng hẹn.
Bánh nguội đích tỷ không ăn, khi chiều tà buông xuống sẽ xuất hiện trên bàn trong khuê phòng của ta.
Tuy ta đã mất tiểu nương, nhưng chưa bao giờ thiếu ăn thiếu mặc.
Vì vậy, khi đích mẫu muốn ta cùng đích tỷ gả vào một nhà, ta vô cùng khó xử.
“Ta không thể tranh phu quân với đích tỷ.”
Khóe môi đích mẫu trầm xuống.
“Thanh Nhiên, giữa tỷ muội với nhau, sao có thể gọi là tranh giành?”
“Những năm qua Tô phủ đối xử với con cũng không tệ. Không thể đến lúc thật sự cần con góp sức, con lại trốn ở phía sau được.”
Đích mẫu ném chiếc khăn lau tay xuống rồi nhanh chóng rời đi.
Ta đến tìm đích tỷ, nàng che miệng cười không ngừng.
“Muội muội, một thông phòng như muội thì lấy tư cách gì tranh phu quân với ta?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận