Chương 5 - Người Chết Không Thể Quên
Bước chân bố tôi dừng lại.
Rất lâu sau.
Ông quay lưng về phía Cố Thừa Duật.
“Nó chưa từng nói với tôi.”
Đó là sự thật.
Tôi chưa bao giờ nói với bố rằng mình muốn ly hôn.
Thậm chí trước khi chết.
Tôi vẫn định quay về nói chuyện với Cố Thừa Duật lần cuối.
Cố Thừa Duật rõ ràng thở phào đôi chút.
Nhưng ngay sau đó.
Bố tôi lại nói:
“Đôi khi tôi lại ước nó nghĩ thông sớm hơn.”
Sắc mặt Cố Thừa Duật cứng lại.
Bố ôm thùng rời đi.
Không nhìn anh thêm lần nào nữa.
Tôi đi theo bố đến cửa.
Nhìn ông cúi xuống xách túi mèo.
Đậu Bao lại kêu một tiếng.
Tôi đột nhiên muốn đi theo ông.
Nhưng khi quay đầu.
Tôi lại thấy Cố Thừa Duật vẫn đứng trong phòng khách.
Cuối cùng tôi vẫn ở lại.
Đợi thêm chút nữa vậy.
Có lẽ ngày mai.
Anh sẽ biết.
5
Sau khi bố tôi rời đi.
Đây là lần đầu tiên kể từ sau cuộc cãi vã, Cố Thừa Duật ngủ lại nhà.
Anh không vào phòng ngủ.
Chỉ ngồi trên sofa.
Phòng khách không mở tivi.
Yên tĩnh đến quá mức.
Trước đây khi tôi còn ở đây.
Nơi này chưa từng như vậy.
Khi làm việc, tôi thích mở nhạc.
Đậu Bao thích chạy loạn giữa đêm.
Thỉnh thoảng tôi còn ngồi trên thảm, vừa sửa phương án đám cưới vừa nói chuyện với Cố Thừa Duật.
Tôi nói mười câu, có khi anh chỉ đáp một.
Nhưng ít nhất lúc ấy.
Trong nhà còn có tiếng động.
Bây giờ chẳng còn gì nữa.
Cố Thừa Duật ngồi rất lâu.
Bỗng ngẩng lên nhìn về phía bàn ăn.
Trên bàn vẫn còn một chiếc cốc thủy tinh.
Là chiếc tôi dùng trước khi rời đi.
Bên cạnh đặt nửa hộp thuốc cảm.
Mấy hôm đó tôi hơi sốt nhẹ.
Không nghiêm trọng nên không nói với anh.
Cố Thừa Duật cầm hộp thuốc lên.
Chỉ còn hai viên.
Tay anh bỗng khựng lại.
Tôi nhìn thấy anh lấy điện thoại ra.
Lại gửi tin nhắn cho tôi.
【Em bị cảm à?】
Tôi sững người.
Lần này.
Cuối cùng cũng không còn giống một lời chất vấn.
Nhưng vẫn muộn rồi.
Chiếc điện thoại ở đầu bên kia sẽ không bao giờ sáng lên nữa.
Cố Thừa Duật đợi một phút.
Rồi hai phút.
Năm phút trôi qua vẫn không có hồi âm.
Giữa hai đầu mày anh càng lúc càng nhíu chặt.
Cuối cùng anh trực tiếp gọi cho tôi.
Giọng máy móc nhanh chóng vang lên.
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”
Anh cúp.
Lại gọi.
Vẫn tắt máy.
Sắc mặt Cố Thừa Duật cuối cùng đã thay đổi.
Anh đứng cạnh bàn ăn.
Liên tục gọi cho tôi bốn cuộc.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh tìm tôi như vậy.
Nếu là trước đây.
Có lẽ tôi sẽ vui lắm.
Nhưng bây giờ chỉ còn một khoảng trống khó diễn tả.
Lần thứ năm.
Vẫn tắt máy.
Cuối cùng Cố Thừa Duật đặt điện thoại xuống.
Khẽ chửi một câu.
“Thẩm Nam Kiều, rốt cuộc em muốn làm gì?”
Tôi nhìn anh.
Đột nhiên rất muốn nói cho anh biết.
Tôi chẳng muốn làm gì cả.
Tôi chỉ chết rồi thôi.
6
Sáng hôm sau.
Cố Thừa Duật thức rất sớm.
Đêm qua anh gần như không ngủ.
Hơn sáu giờ.
Thư ký đã gọi điện.
“Cố tổng, cuộc họp trực tuyến lúc chín giờ với bên Viễn Lan có cần đổi thời gian không?”
“Không cần.”
Anh day giữa hai đầu mày.
“Còn chuyện gì?”
“Không có.”
Thư ký ngập ngừng một lát.
“Nhưng mà…”
“Nói.”
“Bên studio của cô Thẩm vừa liên hệ với phòng tài chính.”
Động tác của Cố Thừa Duật dừng lại.
“Họ có một khoản thanh toán cuối cho dự án hợp tác với thương hiệu chúng ta. Vốn dĩ cần cô Thẩm xác nhận, nhưng bây giờ đổi thành cô Lâm ký.”
Cố Thừa Duật ngẩng lên.
“Ý gì?”
Thư ký cũng không rõ.
“Đối phương chỉ nói từ giờ các dự án của studio Nam Kiều tạm thời do cô Lâm phụ trách chung.”
Sắc mặt Cố Thừa Duật hoàn toàn trầm xuống.
“Đến công việc cô ấy cũng mặc kệ?”
Tôi đứng bên cạnh.
Nhớ tới Lâm Dao.
Cô ấy là đối tác của tôi trong studio.
Cũng là người hôm đó đi theo xe cấp cứu đến bệnh viện.
Giấy báo tử của tôi là cô ấy ở bên cạnh bố tôi khi ký.