Chương 1 - Ngư Nương Cứu Nữ
Từ nhỏ ta đã có thể thở dưới nước, thường trốn dưới đáy sông chơi đùa cùng cá tôm.
Năm ta bảy tuổi, huyện lệnh vì cầu mưa thuận gió hòa, bắt đầu hiến tế thiếu nữ cho Hà thần.
Nhà của cô nương được chọn có thể nhận được năm lượng bạc và hai bao gạo.
Lần nào ta cũng cứu các cô nương ấy, lén giấu họ trong núi sâu bên bờ sông.
Năm mười sáu tuổi, cha mẹ nhân lúc ta ngủ say, trói tay trói chân ta lại.
“Ngư Nương, ca ca con lớn rồi, phải cưới tức phụ.”
“Năm nay đến lượt con đi tế Hà thần!”
1
Năm ta bảy tuổi, từ đầu xuân đến tiết Thanh minh, mưa lớn ròng rã hơn hai tháng liền.
Nước sông vỡ đê, nhấn chìm vô số ruộng nương và nhà cửa.
Huyện lệnh vì sự bình an của cả huyện, quyết định mỗi năm vào Đoan Ngọ và Đông chí sẽ tế Hà thần.
“Huyện lệnh đại nhân cũng là vì nghĩ cho bách tính Lâm huyện chúng ta. Chỉ cần mỗi năm thành tâm tế tự, Hà thần nhất định sẽ phù hộ huyện ta mưa thuận gió hòa, ngũ cốc được mùa.”
Nha sai dán cáo thị nói với đám bách tính đang vây lại.
Lão gia gia kể chuyện nhìn văn thư hồi lâu, thở dài một tiếng:
“Còn tưởng chỉ là dâng lên Hà thần chút gà vịt cá thịt, rau quả dưa trái, nào ngờ lại là người.”
“Thật tạo nghiệt, tạo nghiệt mà.”
“Nhưng nhà người được chọn có thể nhận năm lượng bạc và hai bao gạo đấy, đủ cho cả nhà ăn mấy năm.”
“Cũng phải, được chọn đi hầu hạ Hà thần cũng là phúc khí.”
“Nói thì nói vậy, nhưng rốt cuộc vẫn là một mạng người.”
Mọi người bàn tán về công văn suốt cả buổi chiều.
Tối đến ta về nhà kể chuyện này cho cha mẹ nghe, cha không lên tiếng.
Mẹ nhìn ngọn đèn dầu mờ tối, nói một câu: “Đáng tiếc.”
Chớp mắt đã đến Đoan Ngọ, huyện lệnh tổ chức nghi lễ tế Hà thần đầu tiên.
Nghe người lớn nói để thể hiện công bằng, huyện lệnh đại nhân quyết định lần tế đầu tiên sẽ bắt đầu từ thiên kim nhà ông ta.
Mọi người biết tin này xong, nhao nhao chen ra bờ sông xem náo nhiệt.
Khi ta khom người len qua giữa đám người lớn để chen lên phía trước, thiên kim của huyện lệnh đã bị trói chặt kín mít.
Trên tay chân nàng buộc đá, người ngồi nghiêng trên một chiếc bè nhỏ kết bằng tre.
Trên bè tre không chỉ có thiên kim của huyện lệnh, còn có nguyên một cái đầu heo, hai con gà, hai con vịt.
Còn có rất nhiều, rất nhiều trái cây và rau củ mà thường ngày ta không được ăn.
“Huyện lệnh đại nhân đúng là quan tốt, vì chúng ta mà ngay cả nữ nhi ruột thịt cũng dám bỏ ra.”
“Ai nói không phải chứ, ngay cả huyện lệnh cũng bằng lòng làm vậy, dân đen chúng ta còn gì để nói nữa.”
“Nghe nói huyện lệnh đại nhân còn đem năm lượng bạc và hai bao gạo đáng lẽ ông ấy được nhận quyên cho chùa rồi.”
Mọi người đều đứng trên bờ khen huyện lệnh đại nhân là quan tốt, còn ta thì cứ nhìn chằm chằm chiếc bè tre càng trôi càng xa.
Dây cỏ buộc bè tre chỉ có một sợi, không bao lâu nữa bè tre sẽ rã ra.
2
Từ nhỏ ta đã có thể thở dưới nước một cách tự nhiên, mấy lần bị ca ca đẩy xuống sông cũng chẳng hề hấn gì.
Cha mẹ nói ta phúc lớn, không chết đuối được, bèn ngày ngày sai ta xuống sông bắt cá mò tôm.
Nhưng cá tôm là bạn tốt của ta, ta không muốn làm hại chúng.
Ta muốn nói với cha mẹ bí mật ta có thể thở dưới nước, lại bị a tỷ ngăn lại.
“Ngư Nương, hứa với tỷ. Bí mật này không được nói với bất kỳ ai!”
Ánh mắt a tỷ khi ấy vô cùng kỳ lạ.
Ta không hiểu: “Cha, mẹ cũng không được nói sao?”
Cha, mẹ là người thân thiết nhất với ta trên đời này mà!
“Không được nói, nói ra muội sẽ bị bắt đi.”
“Họ sẽ mổ bụng muội ra, xem muội có phải yêu quái hay không.”
Ta bị a tỷ dọa sợ, cắn chặt miệng hồi lâu không dám nhúc nhích.
Năm sáu tuổi, a tỷ xuất giá, chẳng bao lâu sau tỷ ấy có thai.
Khi ta đầy lòng vui mừng chờ được làm tiểu di, cha mẹ nói với ta rằng a tỷ vì đứa bé quá lớn không sinh ra được nên chết rồi.
Ngày a tỷ đưa tang, ta từng lén đi xem, trên mặt và cánh tay tỷ ấy đều là vết thương.
“A tỷ ngươi đúng là vô dụng, sinh một đứa con mà cũng tự giày vò mất mạng.”
“Hại chúng ta còn phải trả lại một nửa sính lễ!”
Mỗi lần nhắc đến a tỷ, cha mẹ đều đầy mặt thất vọng.
Từ đó trở đi, người biết ta có thể thở dưới nước chỉ còn lại một mình ta.
3
Ta nhân lúc đông người, tìm một góc khuất lặng lẽ mò xuống sông.
Ta liều mạng bơi, bơi rất lâu mới tìm được chiếc bè tre kia.
Nó đã trôi ra giữa sông, mắt thấy sắp rã ra.
Ta lặn dưới đáy nước dùng sức kéo lật bè tre, thiên kim huyện lệnh theo những thứ trên bè cùng rơi xuống sông.
“Nhìn kìa! Hà thần hiển linh rồi.”
“Hà thần đích thân đến đón tân nương rồi!”
Ở phía xa, người trên bờ quỳ rạp một mảng.
Không ai phát hiện cô nương chìm xuống đáy sông lại chậm rãi nổi lên, sau đó bị ta kéo vào núi sâu bên bờ sông.
“Huyện lệnh đại nhân thật nhẫn tâm, ngay cả nữ nhi ruột thịt cũng nỡ ném xuống sông.”
Ta kéo cô nương lên bờ, quay đầu lại đi vớt đầu heo, gà vịt và trái cây.
“Cảm tạ muội đã cứu ta, nhưng ta không phải nữ nhi của huyện lệnh, ta là nha hoàn trong phủ ông ta.”
“Ta từ nhỏ đã bị bán vào nhà họ, lần này là thay tiểu thư hiến tế Hà thần.”
Khi ta quay lại, cô nương ấy đã ngồi chờ ta trên bờ.
Ta xé một cái tai heo trên đầu heo đưa cho nàng: “Vậy tỷ tên là gì, bây giờ tỷ muốn đi đâu?”
“Ta tên Thu Ngô, từ nhỏ ta đã ở trong phủ, ngoài nơi đó ra ta chẳng có nơi nào để đi.”
“Nhưng trước mắt, nơi ấy tuyệt đối không thể quay về.”
Tỷ tỷ Thu Ngô trông rất đau lòng.
“Hay là tỷ cứ ở trong ngọn núi này đi, chỉ cần ban ngày không ra ngoài thì sẽ không bị ai phát hiện.”
“Cứ vài ngày ta sẽ mang chút đồ ăn đến cho tỷ, trong núi này có rất nhiều quả dại, còn có trứng chim để ăn.”
Ngọn núi này cách bờ rất xa, nước lại sâu, bình thường sẽ không có ai đến.
Mỗi khi nhớ a tỷ, ta thường bơi đến đây chơi.
“Cảm tạ muội, muội tên gì?”
Trên mặt tỷ tỷ Thu Ngô cuối cùng cũng có chút sắc khí.
Ta cắn một miếng tai heo thật to, nhai trong miệng: “Ừm… ừm… Ta tên Ngư Nương.”
4
Từ đó, cứ cách ba ngày ta lại bơi đến núi một chuyến.
Khi đi, trên cổ ta sẽ đeo cải trắng và kê do mẹ trồng.
Phần lớn ta đều đi vào ban đêm, ban ngày cha mẹ làm ruộng mệt, đêm ngủ rất say, sẽ không phát hiện ta không có ở nhà.
“Ngư Nương, lần sau muội đừng mang đồ đến nữa, nặng lắm.”
“Trong núi này có nhiều thứ ăn được lắm, ta không đói đâu.”
Tỷ tỷ Thu Ngô lần nào cũng đến đón ta.
Để tránh rắn rết, mãnh thú và người, ta dạy tỷ tỷ Thu Ngô leo cây.
Chúng ta làm một căn nhà cây trên chạc cây cao nhất, chuyên dùng để ngủ.
Ta còn dạy tỷ tỷ Thu Ngô bản lĩnh bơi dưới nước, tuy tỷ ấy không thể thở dưới nước như ta, nhưng cũng có thể bơi rất xa.
Chúng ta chơi dưới nước, chơi mệt thì nằm trong nhà cây.
Đói thì ăn quả dại, khát thì uống nước sông.
“Ngư Nương, đây là những ngày tháng tốt đẹp nhất trong mười sáu năm qua của ta.”
“Không cần hầu hạ người khác, cũng không cần chịu đòn. Tự do tự tại muốn làm gì thì làm!”
Tỷ tỷ Thu Ngô cười nói với ta.
Tỷ ấy cười lên thật đẹp!
Thời tiết dần trở lạnh, khi ta mang áo mùa đông đến cho tỷ tỷ Thu Ngô, thấy tỷ ấy đang lười biếng phơi nắng trên chạc cây.
So với lúc ta vừa cứu tỷ ấy, tỷ ấy đã béo lên rất nhiều.
Trước Đông chí một ngày, ta gặp tỷ tỷ Vân nhà hàng xóm.
“Ngư Nương, cái này tặng muội.”
Tỷ ấy đưa chiếc túi thơm quý báu nhất của mình cho ta.
Đó là chiếc túi thơm khi còn nhỏ tổ mẫu của tỷ tỷ Vân làm cho tỷ ấy, bên trên thêu con mèo nhỏ, rất đẹp.
“Chẳng phải tỷ thích cái này nhất sao?”
Trước đây ta chạm vào một cái tỷ ấy cũng không cho.
Tỷ tỷ Vân cúi đầu: “Ta bị chọn trúng rồi, sau này không còn cơ hội đeo nữa.”
“Ngư Nương, muội phải bảo trọng!”
Tỷ ấy nhẹ nhàng ôm ta một cái.
“Cha mẹ tỷ sao nỡ đưa tỷ cho Hà thần?”
Cha mẹ ta chắc chắn sẽ không làm vậy!
Tỷ tỷ Vân mím môi, muốn nói lại thôi.
Tỷ ấy đi được mấy bước lại chạy về, ghé sát tai ta:
“Ngư Nương, nếu chạy được thì chạy đi.”
5
Ta không biết tỷ tỷ Vân có ý gì, vì sao ta phải chạy?
Ta không những không thể chạy, ta còn phải cứu cả tỷ tỷ Vân ra.
Vừa hay để tỷ ấy làm bạn với tỷ tỷ Thu Ngô!
Ngày Đông chí, bên bờ sông chiêng trống vang trời.
Không chỉ toàn bộ bách tính trong huyện đều kéo đến xem, thôn dân huyện bên cũng có mặt.
Huyện lệnh đại nhân giống lần trước, tế bái hoàng thiên hậu thổ.
Sau đó vu sư ra lệnh một tiếng, chiếc bè tre đặt tỷ tỷ Vân được đẩy vào trong sông.
Bách tính nhao nhao reo hò, mẹ của tỷ tỷ Vân trốn trong góc rơi vài giọt nước mắt rồi xách gạo và bạc về nhà.
“Ngư Nương, con đi đâu?”
Khi ta vội đi cứu tỷ tỷ Vân thì bị mẹ gọi lại.
“Cả ngày chỉ biết chạy loạn, con bảy tuổi rồi, là người lớn rồi, nên làm nhiều việc cho nhà hơn.”
“Mẹ, trên bè tre kia có rất nhiều đồ ngon vừa lăn xuống sông, con muốn đi vớt chút.”
Ta nói thật, nếu không phải huyện lệnh đại nhân còn chưa rời đi, đã sớm có người muốn xuống vớt rồi.
Mẹ nuốt nước bọt: “Con quỷ lanh lợi này, cẩn thận chút, đừng để ai nhìn thấy.”
“Vâng!” Ta nói xong thì chạy vút đi.
Ta bơi đến giữa sông, tỷ tỷ Vân và bè tre đã sớm không thấy đâu.
Ta lặn xuống đáy sông mới mò được tỷ ấy.
“Còn cứu sống được không?”
Tỷ tỷ Thu Ngô cùng ta ấn lên cái bụng căng phồng của tỷ tỷ Vân.
“Khụ khụ… khụ…”
Chúng ta ấn đến nỗi tay đều mỏi nhừ, tỷ tỷ Vân mới tỉnh lại.
“Ngư Nương, sao muội lại ở đây? Bọn họ cũng đem cả muội…”
Tỷ tỷ Vân tỉnh lại thấy ta thì ngây người.
Ta nhịn không được cười lớn, tỷ tỷ Thu Ngô cũng cười theo.
Tỷ tỷ Vân hồ đồ: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Chẳng lẽ ta đã đến âm tào địa phủ rồi sao?”
“Nơi này mới là nhân gian.” Tỷ tỷ Thu Ngô nói năng lúc nào cũng văn vẻ.
Chúng ta mất rất lâu, rất lâu mới kể rõ mọi chuyện cho tỷ tỷ Vân nghe.
Tỷ ấy nhìn tỷ tỷ Thu Ngô rồi lại nhìn ta, đột nhiên khóc.
“Ngư Nương, cảm tạ muội.”
Ta trả túi thơm lại cho tỷ ấy: “Tỷ tỷ Vân, sau này tỷ và tỷ tỷ Thu Ngô ở đây sống cho tốt.”
“Ta sẽ thường xuyên đến thăm hai tỷ!”
Ta từ biệt họ xong, mò dưới đáy sông hồi lâu mới tìm được nửa con gà quay.
Nó đã bị cá tôm ăn đến không còn ra hình dạng nữa.
“Lần sau tìm cái đầu heo ấy, thịt đầu heo thơm.”
Tối đó cha uống rượu ăn cùng gà quay, ăn đến miệng đầy dầu.
6
Ngày lại ngày, năm lại năm.
Thời gian chớp mắt đã qua mười năm.
Ta cứ như vậy, ngay dưới mí mắt mọi người, cứu hết tỷ tỷ này đến tỷ tỷ khác.
Cha mẹ lần nào cũng tưởng ta biến mất là đi vớt những món đồ ăn ấy, cho nên chẳng những sẽ không tiết lộ với người ngoài.
Gặp ai hỏi, họ còn giúp ta qua loa che giấu.
“Kỳ lạ, chẳng phải nói là bốc thăm chọn người sao?”
“Sao không có lấy một tiểu thư nhà phú hộ nào, toàn là đám nhà làm ruộng chúng ta vậy?”
Tỷ tỷ Lan Nhi khá khôn khéo, được cứu lên chưa được mấy ngày đã phát hiện điều bất thường.
Tỷ ấy vừa nói vậy, mọi người đều phản ứng lại.
Đúng vậy, hiện giờ trong núi tổng cộng có mười tám cô nương, không một ai là nữ nhi nhà giàu có.
Tỷ tỷ Thu Ngô lớn tuổi nhất, hiện giờ tỷ ấy là người đương gia.
“Còn vì sao nữa, mạng người nghèo không đáng tiền thôi.”
“Nữ nhi nhà nghèo lại càng không đáng tiền!”
Những năm này tỷ tỷ Thu Ngô sắp xếp cuộc sống trong núi đâu ra đấy, mọi người cùng nhau học bơi, cùng nhau lao động, ngày tháng trôi qua rất tốt.
Để khiến thôn dân gần đó tránh xa ngọn núi, ban đêm mọi người còn ra ngoài giả quỷ dọa những người chèo thuyền thỉnh thoảng đi ngang.
Thậm chí còn châm những bó đuốc nhỏ, nhảy nhót trên đỉnh núi.