Chương 2 - Ngôi Vị Hoàng Hậu Đã Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trưởng tỷ đáp:

“Huynh trưởng thân thiết với Thái tử, vô tình nhắc đến nên ta ghi nhớ.”

Tỷ ấy nhớ ra điều gì đó, khẽ cười lạnh:

“Sao vậy, muội sợ ta hại muội à?”

“Ta thấy ngày nào muội cũng vất vả thăm dò tin tức nên mới giúp muội một tay.”

“Chẳng phải muội từng thề không làm được Thái tử phi thì nhất quyết không bỏ cuộc sao?”

Ta lắc đầu.

Khí thế của tuổi trẻ quả thật từng khiến ta cho rằng mình có thể chọc thủng trời cao.

Nhưng sau này, ngày qua ngày chỉ còn mưa gió thê lương.

Gió bắc mang theo giá lạnh, thổi gãy cả cành cây.

Ta dần dần hiểu ra.

Con người không thể tranh đấu với số mệnh.

Ta nhận lấy tờ giấy trưởng tỷ đưa.

Không thèm nhìn một lần, ta xé nó thành từng mảnh trong lòng bàn tay:

“Tỷ cứ an tâm chờ xuất giá đi.”

“Thái tử, ta không tranh với tỷ nữa.”

05

Ta không chờ được mẫu thân trở về.

Ngược lại, ta lại chờ được ý chỉ triệu ta vào cung.

Trong xe ngựa, Hoàng công công mang vẻ mặt nghiêm trọng nói:

“Không biết Quý phu nhân đã nói gì, nương nương vừa nghe liền nổi giận, nhất quyết phải tìm người hỏi cho rõ ràng.”

Ta khẽ cau mày.

Mẫu thân và Hoàng hậu là khuê trung mật hữu hơn bốn mươi năm, tình như tỷ muội ruột thịt.

Cho dù nương nương không muốn ta gả cho Duệ Vương, cũng không đến mức nổi giận lớn như vậy.

Trong Phượng Nghi cung, Hoàng hậu ngồi trên cao, vẻ giận dữ trên mặt vẫn chưa tan.

Mẫu thân ngượng ngùng đứng bên cạnh người.

Hoàng hậu gọi ta tiến lên, siết chặt tay ta:

“Tĩnh Thính nói con muốn gả cho Duệ Vương. Bản cung muốn biết đây rốt cuộc là tâm ý của con hay là chủ ý của nàng ấy?”

Ta thấp giọng đáp:

“Là tâm ý của thần nữ.”

Hoàng hậu càng nhíu chặt mày:

“Thật sự là ý của con sao?”

Ta đáp phải.

Nương nương mở to mắt, không dám tin mà hỏi:

“Những ngày qua con luôn ở bên cạnh bản cung. Người con muốn gả lại không phải Thái tử, mà là Duệ Vương sao?”

Trong khóe mắt, ta nhìn thấy Bùi Cẩn vừa bước vào điện, đúng lúc nghe được câu ấy.

Hắn ngước mắt nhìn về phía ta.

Ta hạ mắt:

“Có lẽ nương nương đã hiểu lầm.”

“Thần nữ chưa từng nghĩ đến việc gả cho Thái tử.”

Trong điện im lặng trong chốc lát.

Hoàng hậu ngơ ngác hỏi:

“Tại sao?”

Ta bình tĩnh đáp:

“Thần nữ có thể làm Vương phi, hầu hạ nương nương, phụng dưỡng dưới gối người, bình an sống qua ngày đã là may mắn ba đời.”

“Thần nữ mệnh mỏng, không dám mơ tưởng đến ngôi vị Thái tử phi.”

Lời vừa dứt, trong điện lại chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Nương nương nhìn ta, vẻ thất vọng trên mặt không thể che giấu:

“Xuân Doanh, chí hướng của con chỉ có vậy thôi sao?”

06

Ta buồn bã đứng đó.

Đã từng, chí hướng của ta rất cao.

Ta muốn có Phù Quang cẩm mặc mãi không hết, muốn lúc nào cũng được ăn quýt mật tiến cống từ Tây Nam, muốn được người đời tôn kính giống Hoàng hậu nương nương.

Ta không muốn chỉ có thể nhìn y phục lấp lánh của trưởng tỷ mà ngẩn người, cũng không muốn mỗi lần chỉ được chia vài múi quýt để nếm thử.

Ta sống một đời, luôn muốn được tận hưởng những thứ tốt nhất.

Nhưng sau này, ta dần dần phát hiện.

Phù Quang cẩm mặc trên người cũng chẳng thoải mái.

Quýt mật ăn nhiều rồi cũng trở nên nhạt nhẽo.

Cho dù ta có thân phận cao quý là Thái tử phi, khi nhìn thấy Bùi Cẩn vẫn phải ngoan ngoãn quỳ xuống, mặc cho hắn định đoạt.

Hoàng quyền ở trên cao, sẽ không buông tha bất cứ ai.

Chí hướng của ta chưa từng thay đổi.

Chỉ là thứ ta muốn đã không còn giống trước đây.

Bước ra khỏi Phượng Nghi cung, bên ngoài bắt đầu có mưa phùn rơi lất phất.

Ở cổng cung, một bóng người mặc thanh sam mỏng như sương đứng giữa màn mưa.

Ta khựng lại trong chốc lát, sau đó cầm ô bước tới.

Bùi Cẩn thản nhiên nói:

“Thẩm nhị tiểu thư, dường như nàng nên cho cô một lời giải thích.”

Hắn nghiêng người nhìn ta, giọng nói bình tĩnh lại mang theo vài phần chế nhạo:

“Nếu người nàng muốn gả là Hành Ngọc, tại sao lại làm ra đủ loại hành động khiến cô hiểu lầm?”

Ta ngẩn người.

Đột nhiên nhớ lại thời điểm này ở kiếp trước.

Khi ấy, Bùi Cẩn vẫn chưa quá chán ghét ta.

Chúng ta gặp nhau trong chùa, cùng dạo hội đèn, chuyện trò rất vui vẻ.

Trong khoảng thời gian ta ở lại cung bầu bạn với Hoàng hậu nương nương, hắn luôn tìm cơ hội đến Phượng Nghi cung, chỉ để lén nói với ta vài câu.

Sau đó, không biết tin tức bị truyền ra từ đâu.

Bùi Cẩn biết được chân tướng của những lần gọi là tình cờ gặp gỡ.

Hắn lớn lên trong thâm cung, đã nhìn thấy quá nhiều kẻ nịnh bợ quyền thế và lòng người lạnh bạc, vì thế ghét nhất là bị người khác tính kế.

Thái độ của hắn đối với ta cũng từ đó dần trở nên lạnh nhạt.

Sau khi đăng cơ, hắn còn cướp đi toàn bộ địa vị và tôn vinh của ta, lạnh lùng nói:

“Nàng tưởng gả được cho ta thì coi như đã tranh thắng sao?”

“Không ngờ tính toán đến tận cùng, lại rơi vào kết cục ngày hôm nay.”

“Thứ vốn không có trong mệnh, hà tất phải cưỡng cầu?”

Nhưng lúc này, Bùi Cẩn của tuổi thiếu niên đang đứng giữa màn mưa khói, cố chấp chờ đợi câu trả lời của ta.

Ta cúi đầu, khẽ nói:

“Điện hạ cách thần nữ quá xa.”

“Thứ không thuộc về mình, thần nữ không dám cưỡng cầu.”

07

Hôn sự của trưởng tỷ được quyết định trước ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)