Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy, đàn ông trên đời thiếu gì, chán rồi thì mình đổi.
Thế nên, khi nhìn thấy trên bảng thông báo của sư đoàn việc người chồng đã kết hôn ba năm nhường lại suất nhà tân hôn duy nhất cho nữ đồng đội cũ, tôi không khóc, cũng chẳng ồn ào.
Tôi đến phòng lưu trữ xin bản sao danh sách phân nhà, quay lại nhà thuốc trực xong ca đêm cuối cùng, rồi gọi xe chuyển nhà đến trước khi trời sáng.
Ai ngờ Hoắc Thừa Chu lại từ phòng họp sư đoàn lao về, mũ quân phục đội còn chưa ngay ngắn, chặn ngay trước cửa khu tập thể. Cả tòa nhà, các chị em vợ quân nhân đều ló đầu ra hóng chuyện.
Vị Tham mưu trưởng ngày thường nói một là một, hai là hai, giờ đứng giữa phòng khách trống huếch trống hoác, giọng khàn đặc:
“Thẩm Tri Dư, căn nhà này là anh phải làm báo cáo với tổ chức suốt hai năm trời mới được duyệt, tại sao em lại dọn đi?”
Tôi kéo thùng thuốc cuối cùng ra đến cửa, không thèm ngoảnh lại.
“Nhà là do anh làm báo cáo xin duyệt không sai, nhưng người dọn vào ở đâu phải là tôi?”
Sắc mặt anh ta chùng xuống.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận