Chương 5 - Ngọc Bội Tìm Lại Duyên Xưa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng Tạ Lãng, chắc chắn hiểu rõ ý nghĩa của cái tên này.

Quả nhiên, sau một thoáng sững sờ, sắc mặt hắn thay đổi.

26

Tựa như một kẻ chạy hết sức trong bóng tối để đuổi theo ánh sáng…

Nhưng khi đuổi đến nơi, lại phát hiện ánh sáng ấy, xưa nay vẫn luôn soi rọi sau lưng hắn.

Trong sự kinh ngạc, còn mang theo hoang mang không lối thoát.

“Nàng… nàng sao lại…”

Hắn có quá nhiều câu hỏi, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.

Còn ta, khi nhắc về quá khứ, đã có thể bình thản.

“Sau khi nhận được thư từ hôn, ta liền rời khỏi Thẩm gia, một đường đi về phương Bắc, tới kinh thành, may mắn có cố nhân chiếu cố, mới có thể vào cung.”

Tạ Lãng há miệng, sắc mặt hắn thoáng lộ vẻ hổ thẹn.

Ta nói những lời ấy nhẹ bẫng như mây gió, nhưng gian truân trên đoạn đường ấy không cần phải kể, hắn cũng tự có thể tưởng tượng ra.

Nếu ta có thể sống an yên ở Thẩm gia, vì sao lại phải ra đi?

Huống hồ kinh thành và Kim Lăng cách nhau ngàn dặm, một nữ tử yếu ớt như ta, phải chịu bao nhiêu gian khổ mới có thể đến nơi?

“……Xin lỗi.” Tạ Lãng rũ mắt.

Hắn từ nhỏ thông minh xuất chúng, tài hoa hơn người.

Một đời đắc ý, được vạn người ngưỡng mộ, chưa từng nếm qua thất bại.

Vậy nên, hắn làm việc luôn tùy tâm sở dục.

Hắn muốn gì, liền làm đó.

Với hôn sự của mình, hắn cũng không muốn giống những thế gia tử đệ khác, tam thê tứ thiếp.

Hắn chỉ muốn tìm một người hắn thích, cùng nắm tay đi hết cuộc đời.

Bốn năm trước, trong đêm hoa đăng thượng nguyên, hắn nhất kiến chung tình với một nữ tử.

Người đời nói rằng, người hắn theo đuổi chỉ là một ảo ảnh.

Nhưng hắn tin chắc vào điều đó.

Vậy nên hắn chống lại sự sắp đặt của gia tộc, đi ngược lại ánh nhìn thế tục.

Hắn dốc hết sức lực để chống cự.

Hắn như một tướng quân trên chiến trường, kéo căng dây cung, lấy sức một người đối đầu với một thế gia trăm năm.

Hắn tưởng rằng mình đã chiến thắng.

Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến…

Mũi tên hắn bắn ra, đã vô tình tổn thương người vô tội.

Và nhiều năm sau, lại xuyên ngược trở về chính bản thân hắn.

Ngay giữa trán.

27

“Xin lỗi.”

Tạ Lãng lại nói một lần nữa.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, trong mắt hắn đã dâng đầy nỗi không cam lòng vì bị vận mệnh trêu đùa.

Hắn lại nhớ đến khoảnh khắc năm ấy, lần đầu tiên hắn thấy điệu múa dưới gốc mai.

Chỉ một thoáng thất thần, liền tạo thành một đời lỡ dở.

Nhưng cho dù như vậy, hắn vẫn không muốn buông tay.

“Nàng có biết ta đã tìm nàng bao lâu…”

Hắn chưa nói hết câu, ta đã mở miệng cắt ngang.

“Ta biết. Nhưng ngươi cũng nên hiểu, đêm đó ta bị phong hàn, cho nên dù ngươi có làm rầm rộ tìm kiếm, ta cũng chưa từng nhận ra người ngươi muốn tìm là ta.”

“Sau đó ta sốt cao hôn mê, chuyện đêm đó nhớ chẳng rõ, bao gồm cả điệu múa dưới gốc mai, vì thế ta chỉ biết ngươi tìm người, nhưng không biết ngươi tìm ta.”

Nói đến đây, lòng ta bỗng chững lại.

Một mảng băng lạnh lan tràn trong lòng.

Những tiếc nuối trên đời này, vốn dĩ luôn là như vậy.

Sắc mặt Tạ Lãng trắng bệch, chao đảo.

Ta không nói thêm gì nữa, chỉ hướng thái tử và Gia Nhu cáo từ, xoay người rời đi.

“Chậm đã.” Lê Tầm gọi ta lại.

Hắn bước đến gần, đặt vào tay ta một chiếc lò sưởi nhỏ.

Vẫn là chiếc ta từng đưa hắn trước đó.

“Trời lạnh, đi đường chậm thôi.”

Ta dừng lại trong thoáng chốc.

“Được.”

Hướng hắn hành lễ, ta xoay người bước đi.

Phía sau, ta nghe thấy thái tử hỏi với ý vị sâu xa:

“Lê ái khanh và Thẩm cô nương quen nhau từ trước?”

Giọng nói của Lê Tầm trong gió tuyết vẫn kiên định như vậy.

“Thẩm cô nương là vị hôn thê của ta.”

Xung quanh, một trận kinh hô khe khẽ nổi lên.

Ta khẽ cong môi.

Dẫm trên nền tuyết lạnh, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay lại chậm rãi lan ra.

Tựa hồ, trong lòng cũng không còn lạnh lẽo nữa.

28

Chuyện xảy ra đêm đó rất nhanh đã lan truyền khắp cung.

Chuyện giữa ta và Tạ Lãng trở thành đề tài sôi nổi, ngay cả quan hệ giữa ta và Lê Tầm cũng bị nhiều người nhắc tới.

Đi trên đường, ta có thể dễ dàng cảm nhận được những ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa.

Nhưng ta không để tâm.

Ta nghĩ, dư luận rồi cũng sẽ lắng xuống nhanh thôi.

Nhưng không ngờ, đã nửa tháng trôi qua mà phong ba không những chưa chấm dứt, mà còn có xu hướng lan rộng hơn.

Gia Nhu công chúa chỉ ra nguyên do cho ta:

“Tạ ca ca là người phong tư trác tuyệt, gia thế hiển hách. Tỷ không biết có bao nhiêu thiên kim thế gia mong muốn gả cho huynh ấy đâu, vậy mà huynh ấy lại từ chối tất cả để tìm tỷ, mọi người sớm đã có lòng bất mãn với tỷ rồi.”

“Huống hồ, Tả tướng cũng là nhân vật phong quang rực rỡ. Tỷ và Tạ Lãng đã từ hôn thì không nói, lại còn đính hôn với Tả tướng, người ta đều gọi tỷ là yêu tinh mê hoặc lòng người!”

Ta bất đắc dĩ cười nhạt.

Lê Tầm không nhắc đến.

Không ngờ, dù ta đã từ hôn với Tạ Lãng, vẫn bởi hắn mà dính vào phiền phức.

Mà phiền phức này, còn không nhỏ.

Rất nhanh, ta nhận được thiệp mời từ Tạ gia.

Là do đích thân chủ mẫu Tạ gia phái người đưa vào cung.

29

Thân là nữ quan, ta cũng có ngày nghỉ.

Vừa hay trùng vào dịp mừng thọ chủ mẫu Tạ gia, bà đích thân mời ta tới Tạ phủ tham dự yến tiệc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)