Chương 1 - Ngọc Bội Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đêm tôi quyết định rời đi, cũng là đêm Kỳ Hoài Uyên đeo miếng ngọc bội bà nội để lại cho thiếu phu nhân nhà họ Kỳ lên cổ Ôn Gia Ni.

Tôi bưng bát canh, đứng trước cửa phòng ngủ chính.

“Trước lúc mất, bà nội từng nói đây là ngọc của thiếu phu nhân nhà họ Kỳ. Từ hôm nay trở đi, em chính là người đó.”

Ôn Gia Ni cười đến run cả vai.

“Vậy còn Chiêu Phúc thì sao?”

“Cô ta à?” Kỳ Hoài Uyên chẳng buồn quay đầu. “Chẳng qua chỉ là một con bé câm được nhận nuôi thôi.”

Tôi bật cười.

Tôi đổ bát canh đó xuống trước cửa phòng ngủ chính.

Khoảnh khắc bát canh đổ xuống, phúc khí cả đời của Kỳ Hoài Uyên cũng theo tôi rời đi.

Mười lăm ngày sau, anh ta quỳ trước tảng đá nơi tôi xuống núi năm xưa, hướng về ngọn núi trống vắng, dập đầu đủ một trăm lẻ tám cái.

1

Đêm tôi quyết định rời đi, Kỳ Hoài Uyên đeo miếng ngọc bội bà nội để lại cho thiếu phu nhân nhà họ Kỳ lên cổ Ôn Gia Ni.

Tôi bưng bát canh, đứng trước cửa phòng ngủ chính.

“Trước lúc mất, bà nội từng nói đây là ngọc của thiếu phu nhân nhà họ Kỳ. Từ hôm nay trở đi, em chính là người đó.”

Ôn Gia Ni cười rạng rỡ.

“Vậy còn Chiêu Phúc thì sao? Dù sao… người cùng anh gây dựng từ hai bàn tay trắng là cô ấy mà.”

“Cô ta à?” Kỳ Hoài Uyên chẳng buồn quay đầu. “Chỉ là một con bé câm được nhận nuôi thôi.”

Tôi bật cười.

Tôi đổ bát canh xuống trước cửa phòng ngủ chính.

Khoảnh khắc bát canh ấy đổ xuống, phúc khí cả đời này của Kỳ Hoài Uyên cũng theo tôi rời đi.

Mười lăm ngày sau, anh ta quỳ trước tảng đá nơi tôi xuống núi năm xưa, hướng về ngọn núi trống vắng, dập đầu đủ một trăm lẻ tám cái.

Tôi theo Kỳ Hoài Uyên xuống núi từ mười năm trước.

Mùa đông năm ấy, trong núi tuyết rơi suốt một đêm. Tôi ngồi xổm bên khe núi giặt một mảnh vải đỏ.

Tôi đến từ đâu, tôi không nhớ. Tôi bao nhiêu tuổi, tôi cũng không biết. Tôi chỉ nhớ mình đã sống trong ngọn núi ấy rất lâu, rất lâu rồi.

Tôi nghe thấy tiếng xe lao khỏi đường đèo.

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Đó là một chiếc xe địa hình màu đen, đâm thẳng vào tảng đá nơi tôi đang giặt mảnh vải đỏ.

Kính xe vỡ nát, một người đàn ông lăn ra khỏi xe, máu chảy rất nhiều, nhuộm đỏ cả nền tuyết. Khi ấy anh ta hai mươi tuổi.

Tôi đi tới ngồi xổm bên cạnh. Anh ta mở mắt, túm lấy vạt áo bông xanh của tôi, để lại một vệt máu.

“Cô gái, đưa tôi về.”

Tôi không đáp.

Tôi múc nước từ khe núi, lau mặt cho anh ta. Máu lau mãi không sạch, tôi bèn đặt mảnh vải đỏ lên ngực anh ta. Máu lập tức ngừng chảy.

Trời sắp sáng thì dưới núi có một đoàn người tìm đến. Người đi đầu là một ông cụ mặc áo khoác đen. Nhìn thấy tôi, ông ấy sững ra một thoáng rất ngắn. Sau đó, ông cúi sâu về phía sau lưng tôi.

Không phải cúi chào tôi.

Mà là cúi chào ngọn núi ấy.

Ông cho người khiêng Kỳ Hoài Uyên lên cáng, rồi ngồi xổm xuống nhìn tôi.

“Cô bé, cháu tên gì?”

Tôi lắc đầu.

Tôi không có tên.

Ông cụ nhìn vệt máu trên vạt áo tôi, giọng run lên.

“Cháu theo chúng ta về đi.”

Ông cụ mặc áo khoác đen đó là chủ tịch đời trước của Tập đoàn Kỳ Thị, cũng là ông nội của Kỳ Hoài Uyên.

Sau khi xuống núi không lâu, ông đổ bệnh. Mùa xuân năm sau, vào đêm trước khi qua đời, ông gọi Kỳ Hoài Uyên đến bên giường bệnh, đưa cho anh ta một miếng ngọc bội bằng dương chi ngọc.

“Hoài Uyên, đây là thứ bà nội cháu để lại. Chỉ thiếu phu nhân chính thức của nhà họ Kỳ mới được đeo.”

Kỳ Hoài Uyên gật đầu.

Ông cụ thở dốc một hơi, rồi lại nhìn tôi đang đứng ngoài cửa, giơ tay chỉ về phía tôi, chỉ kịp nói nửa câu:

“Chiêu Phúc… nhất định phải giữ lại… con bé ở đâu… nhà họ Kỳ sẽ…”

Ông chưa nói hết đã nhắm mắt.

Kỳ Hoài Uyên quỳ bên giường, khóc đến không thở nổi. Anh ta chỉ nghe rõ hai chữ “Chiêu Phúc”.

Anh ta xem hai chữ ấy là tên tôi.

Anh ta không biết, câu đầy đủ mà ông nội anh ta muốn nói vốn là:

“Chiêu Phúc nhất định phải giữ lại. Con bé ở đâu, nhà họ Kỳ ở đó.”

Nhưng anh ta lại tưởng con ngốc nhỏ được nhặt từ trong núi về đó tên là Chiêu Phúc, nuôi trong nhà là được.

Năm ấy tôi mười sáu tuổi.

Hoặc nói đúng hơn, trông tôi giống mười sáu tuổi.

Còn rốt cuộc tôi đã sống trong ngọn núi ấy bao nhiêu năm, cả nhà họ Kỳ không ai biết.

2

Tôi sống ở nhà họ Kỳ mười năm.

Năm đầu tiên, Kỳ Hoài Uyên vẫn chỉ là một đứa con riêng không được thừa nhận của nhà họ Kỳ. Ông nội anh ta vừa mất, mấy người chú họ đã bắt đầu chia gia sản. Kỳ Hoài Uyên bị đẩy tới căn nhà nhỏ xa nhất trong khu nhà họ Kỳ, sống cùng tôi.

Mỗi tối anh ta trở về, bộ vest đều lấm bẩn.

Tôi học cách nấu trà thuốc cho dạ dày của anh ta, xé một mảnh nhỏ từ tấm vải đỏ tôi mang xuống núi, sắc dưới đáy nồi thuốc.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh ta nói dạ dày không còn đau nữa.

Năm thứ hai, anh ta được thăng chức làm phó tổng giám đốc Kỳ Thị.

Mỗi tối anh ta trở về đều say khướt. Tôi học cách nấu canh giải rượu cho anh ta, lại xé một mảnh nhỏ từ tấm vải đỏ, sắc vào trong canh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh ta nói đầu không còn đau nữa.

Năm thứ ba, anh ta mua căn nhà đầu tiên đứng tên mình và đưa tôi chuyển tới đó.

Anh ta lắp một tấm gương lớn sát đất trong phòng khách. Từ đó về sau, mỗi lần đi công tác, anh ta đều bảo tôi gấp áo sơ mi giúp.

Anh ta nói:

“Áo sơ mi em gấp, tôi mặc sẽ không gặp sai sót.”

Tôi không đáp.

Tôi chỉ lặng lẽ khâu một sợi chỉ đỏ vào lớp lót bên trong từng chiếc áo sơ mi của anh ta.

Chỉ đỏ được tháo ra từ tấm vải đỏ của tôi.

Năm thứ tư, anh ta trở thành phó chủ tịch Kỳ Thị.

Năm thứ năm, trở thành chủ tịch Kỳ Thị.

Năm thứ sáu, từ đường nhà họ Kỳ chính thức mở cửa, tên anh ta được ghi vào gia phả.

Năm thứ bảy, anh ta mua căn biệt thự thứ hai ở Giang Nam.

Năm thứ tám, tài sản đứng tên anh ta từ tám mươi triệu nhảy vọt lên một trăm hai mươi tỷ.

Năm thứ chín, Ôn Gia Ni chuyển vào sân phụ nhà họ Kỳ.

Cô ta là con gái của ông chủ một nhà đấu giá ở Giang Nam. Bằng cấp đẹp, gia thế đẹp, cười lên ngọt như đào chín.

Ngày Kỳ Hoài Uyên từ Giang Nam đi công tác về, anh ta trực tiếp đón cô ta vào nhà. Trong xe, anh ta ôm cô ta.

Tôi bưng canh, đứng ở cổng lớn đợi cả đêm.

Sau lưng Kỳ Hoài Uyên còn có một người đi theo. Đó là thư ký mới của anh ta, Lục Nghiên Châu. Anh ta cao gầy, cười rất lịch sự.

Khi theo sau Kỳ Hoài Uyên bước vào cửa, ánh mắt Lục Nghiên Châu dừng trên người Ôn Gia Ni trong thoáng chốc.

Rất ngắn.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Sáng sớm hôm sau, quản gia Giang đến lấy bát canh đi. Mắt bác Giang đỏ hoe, bác cúi thật sâu trước tôi.

“Cô Chiêu Phúc, xin lỗi cô.”

Tôi không đáp.

Chín năm rồi.

Mỗi lần tôi nấu cho Kỳ Hoài Uyên một bát canh, tôi phải cắt bớt một mảnh vải đỏ.

Mỗi lần gấp cho anh ta một chiếc áo sơ mi, tôi phải tháo đi một sợi chỉ.

Tấm vải đỏ tôi mang xuống từ trong núi chỉ còn lớn bằng bàn tay.

Mùa đông năm thứ chín, Ôn Gia Ni tổ chức tiệc sinh nhật hai mươi sáu tuổi ở biệt thự nhà họ Kỳ. Hơn ba trăm người trong giới thượng lưu thủ đô đều có mặt.

Cô ta mặc một chiếc váy dài đỏ rực. Kỳ Hoài Uyên tự tay đỡ cô ta xuống xe. Đêm đó, toàn bộ đèn trong từ đường nhà họ Kỳ chỉ sáng vì cô ta.

Hôm ấy tôi ở trong bếp nấu món chè ngọt mà bà nội từng tự tay nấu cho anh ta khi anh ta sáu tuổi.

Tôi bưng chè ngọt bước vào chính đường nhà họ Kỳ, cả căn phòng yên tĩnh trong chốc lát.

Ôn Gia Ni ngẩng đầu, cười rất nhẹ.

“Chị Chiêu Phúc, chị mang cho em à?”

Tôi không đáp, đặt bát chè xuống chiếc bàn trước mặt Kỳ Hoài Uyên.

Ôn Gia Ni bưng bát lên, cười nói:

“Để em nếm giúp anh nhé. Mấy hôm nay anh bị nóng trong, không uống đồ ngọt được đâu.”

Nói xong, cô ta đổ cả bát chè lên giày tôi.

Nóng bỏng.

Tôi ngồi xổm xuống, không lên tiếng, lau từng giọt chè trên giày cho sạch.

Cả từ đường im lặng ba giây.

Ôn Gia Ni bật cười:

“Ôi, em cứ tưởng đây là rượu trái cây ướp lạnh, sao lại là canh nóng thế này?”

Cả sảnh vang lên những tiếng cười cố nén, vừa không dám đắc tội nhà họ Ôn, vừa cố lấy lòng Ôn Gia Ni.

Kỳ Hoài Uyên cũng cười.

Anh ta bưng rượu đi mời mẹ của Ôn Gia Ni, không hề quay đầu.

Tôi ngồi xổm giữa chính đường lau sạch giọt cuối cùng. Khi ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Lục Nghiên Châu đứng trong góc.

Anh ta cầm ly rượu, mắt không nhìn Kỳ Hoài Uyên, cũng không nhìn tôi.

Anh ta đang nhìn Ôn Gia Ni.

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình không giữ được nữa.

Tôi lại ngẩng đầu, nhìn thấy trên xà nhà từ đường có một dòng chữ do bà nội nhà họ Kỳ khắc sáu mươi năm trước:

“Chiêu Phúc không về, Kỳ Thị không còn.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình không giữ được nữa.

Tấm vải đỏ chỉ còn lớn bằng bàn tay.

Năm thứ mười, Ôn Gia Ni sinh một đứa con trai.

Cả nhà họ Kỳ mở tiệc ăn mừng. Hôm ấy tôi nấu canh trong bếp, nhưng cả tiệc rượu trong chính đường nhà họ Kỳ không ai đến gọi tôi.

Hôm nay, năm thứ mười, Kỳ Hoài Uyên ôm Ôn Gia Ni ngồi bên mép giường trong phòng ngủ chính, đeo miếng ngọc bội bà nội để lại cho thiếu phu nhân nhà họ Kỳ lên cổ cô ta.

3

Miếng ngọc bội đó, tôi nhận ra.

Đêm tôi xuống núi, khi cụ Kỳ nhìn thấy vệt máu trên vạt áo tôi, ông đã run lên.

Ông nhận ra tôi.

Bà nội của ông họ Lâm Sáu mươi năm trước, bà từ trong núi gả vào nhà họ Kỳ, đeo chính miếng ngọc bội này bước qua cửa.

Trên người bà có cùng một hơi thở với tôi.

Bà và tôi thuộc cùng một tộc.

Cụ Kỳ biết điều đó.

Có một năm, bà nội ông từng dẫn ông vào núi, thắp ba nén nhang trước tảng đá nơi tôi giặt vải đỏ. Bà quỳ ở đó và nói:

“Gốc rễ của nhà họ Kỳ nằm trong ngọn núi này. Sau khi ta chết, nếu có một ngày trong nhà xảy ra chuyện, con hãy lên núi cầu xin cô ấy.”

Cụ Kỳ ghi nhớ lời đó suốt đời.

Trước khi đến tìm tôi năm ấy, ông từng quỳ bảy tiếng trước tảng đá kia. Tôi mới chịu rời núi.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi xuống núi.

Tôi theo ông xuống núi vì ông đã hứa với tôi một chuyện: giao lại cho tôi miếng ngọc bội bà nội nhà họ Kỳ để lại.

Tôi phải đeo nó mới có thể sống trong nhà họ Kỳ.

Nếu không đeo, cứ mỗi năm tôi ở bên Kỳ Hoài Uyên, tôi sẽ bị trừ đi một năm tuổi thọ.

Vốn dĩ tôi còn có thể sống thêm một trăm năm trong núi.

Ở bên anh ta mười năm, tôi chỉ còn lại chín mươi năm.

Nhưng cụ Kỳ chưa kịp sống đến ngày đưa ngọc bội cho tôi.

Câu “Chiêu Phúc… nhất định phải giữ lại…” trước lúc lâm chung của ông còn chưa nói hết, Kỳ Hoài Uyên đã cất miếng ngọc bội vào túi.

Chín năm, anh ta chưa từng lấy nó ra một lần.

Cho đến hôm nay.

Anh ta lấy nó từ trong túi ra, đeo lên cổ Ôn Gia Ni.

Tôi bưng bát canh đứng trước cửa phòng ngủ chính, nhìn khoảnh khắc miếng ngọc ấy chạm vào cơ thể Ôn Gia Ni.

Trên ngọc nứt ra một đường.

Cô ta không nhìn thấy.

Kỳ Hoài Uyên không nhìn thấy.

Chỉ có tôi nhìn thấy.

Tôi bật cười.

Tôi đổ bát canh gà ác đã hầm suốt tám tiếng xuống trước cửa phòng ngủ chính, úp ngược cái bát lại, rồi nói câu hoàn chỉnh đầu tiên trong mười năm ở nhà họ Kỳ:

“Kỳ Hoài Uyên, tôi đi đây.”

Ôn Gia Ni trong phòng ngủ sững lại:

“Cô ta biết nói à?”

Kỳ Hoài Uyên cũng khựng lại:

“Cô ta chưa bao giờ nói chuyện.”

Tôi xoay người xuống lầu, kéo từ dưới gầm giường phòng mình ra một bọc vải.

Trong bọc có ba thứ: một mảnh vải đỏ lớn bằng bàn tay, một miếng ngọc nhỏ cụ Kỳ nhét vào tay tôi trước khi qua đời, và một phong thư bà nội nhà họ Kỳ để lại, mở đầu bằng dòng chữ “Gửi con của ta”.

Tôi buộc bọc vải bên hông, đi ra khỏi cổng nhà họ Kỳ.

Quản gia Giang đuổi theo:

“Cô Chiêu Phúc, cô đi đâu vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)