Chương 5 - Nghệ Thuật Tâng Bốc Và Hậu Quả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Nghiên Nghiên cho rằng mình diễn rất tốt. Sự tủi thân trong giọng nói cùng chút hùng hồn chính đáng xen giữa vẻ tủi thân được cô ta kiểm soát vừa đủ.

“Cô Lâm vậy cô nói thử xem hệ thống gặp vấn đề từ lúc nào?”

“Sao tôi nhớ được thời gian cụ thể?”

Tôi cười lạnh:

“Chiều hôm qua cô nói với em máy tính bị đơ, ban đầu muốn gọi Tề Tư Niên đến sửa giúp, nhưng người ta lại đi công viên giải trí với em.”

“Cô còn nói em không thể trách người khác, cô quên rồi sao?”

Mọi người trên sân thượng đều nghe thấy, trong đám đông liên tục vang lên tiếng bàn tán.

“Trời ạ, hóng được chuyện lớn rồi.”

“Thật hay giả vậy? Chỉ vì chuyện đó mà giữ chỉ tiêu của người ta sao?”

“Người ta yêu đương có liên quan gì đến cô ấy? Chẳng lẽ cô ấy thích Tề Tư Niên…”

Lâm Nghiên Nghiên vội vàng muốn bịt miệng tôi, nghiêm giọng quát:

“Giang Bách Lệ, em đừng nói linh tinh! Đừng tưởng giả vờ nhảy lầu là có thể tùy ý vu khống người khác!”

8

Tôi vừa cười khẽ vừa lấy điện thoại ra.

“Cô chưa từng nói sao?”

Ngón tay lướt mở khóa, nhấn vào thư mục ghi âm.

Tôi lật tìm một lúc rồi chọn đoạn mới nhất.

Tôi nhấn nút phát, điều chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất.

“Chỉ tiêu không dành cho nữ sinh đang yêu đương. Muốn nhận trợ cấp thì được thôi, chia tay đi, thu lại những tâm tư đó, nếu không thì khỏi bàn.”

Giọng Lâm Nghiên Nghiên truyền ra từ điện thoại, chói tai và chắc chắn. Sau đó là tiếng ghế bị đẩy ra, tiếng ngăn kéo bị kéo mở.

“Hoặc ký vào đây, chuyện này coi như kết thúc. Em cũng không cần đứng đây lãng phí thời gian của tôi.”

Lâm Nghiên Nghiên rụt người lại, sau đó lập tức biện minh cho mình.

“Công nghệ bây giờ phát triển như vậy, đây là đoạn ghi âm do em dùng AI tạo ra!”

Tôi không nhanh không chậm lướt thêm một lần, đổi sang đoạn khác.

“Tề Tư Niên, đến việc đi cùng cô đến bệnh viện em cũng không chịu sao? Em nỡ để cô một mình ôm lồng mèo bắt taxi à?”

“Đến một việc nhỏ như đi bệnh viện với cô em cũng không chịu giúp sao? Đám con trai kia làm sao chu đáo bằng em được…”

“Tối mai em đi cùng cô đưa mèo con đi tái khám, cô sẽ không gây khó dễ cho cô ta nữa, thế nào?”

Đây là những lời Lâm Nghiên Nghiên nói khi kiểm tra phòng ký túc xá của Tề Tư Niên. Bên cạnh còn có tiếng bước chân và âm thanh vang vọng trong ký túc xá nam, trong tiếng nền còn mơ hồ nghe được có người đang nhịn cười.

Tôi giơ điện thoại lên cao hơn một chút, để phần cuối cùng rơi vào tai tất cả mọi người.

Phát xong, tôi nhấn khóa màn hình.

Tin tức này giống như một quả bom, lập tức làm đám đông hóng chuyện bùng nổ.

“Cô ta đang quấy rối nam sinh đúng không?”

“Trời ơi, hóa ra ngày nào cô giáo này cũng kiểm tra ký túc xá nam để làm chuyện đó à?”

“Còn nói hệ thống gặp vấn đề, hệ thống phải gánh tội thay cô ta rồi.”

“Trời, trước đó tôi còn cảm thấy Giang Bách Lệ làm ầm ĩ quá mức…”

Mặt Lâm Nghiên Nghiên đã hoàn toàn trắng bệch.

Cô ta lao về phía trước một bước, đưa tay về phía cánh tay đang cầm điện thoại của tôi, móng tay suýt cào trúng cổ tay tôi.

“Đưa đây, xóa đi! Đó là giả!”

Nhưng cô ta không chạm được vào tôi.

Hai nhân viên bảo vệ từ phía cửa sân thượng xông đến, mỗi người giữ một bên cánh tay cô ta.

Cô ta bị kéo lùi về sau hai bước, giày cao gót cào xuống mặt đất tạo ra âm thanh chói tai.

“Buông tôi ra! Các người làm gì vậy! Tôi là giáo viên!”

Không ai để ý đến cô ta.

Tề Tư Niên bước ra từ phía sau hiệu trưởng, đứng bên cạnh tôi.

Trên mặt anh không có biểu cảm, nhưng môi mím chặt, đường quai hàm căng thành một đường cứng rắn.

“Cô Lâm từ lúc cô bắt em giúp đỗ xe, chuyển đồ và sắp xếp tủ quần áo, em đã cảm thấy rất khó chịu.”

Động tác giãy giụa của Lâm Nghiên Nghiên dừng lại trong giây lát.

“Bất kể em từ chối thế nào, cô vẫn giống như không hiểu.”

Anh nhìn cô ta, không hề che giấu sự ghê tởm trong ánh mắt.

“Em thật sự không hiểu một người trưởng thành sao lại có nhiều việc cần người khác giúp đỡ đến vậy.”

“Cô thật sự không biết hành động của mình khiến người ta chán ghét sao?”

Môi Lâm Nghiên Nghiên run lên hai lần.

“Tôi không có. Tôi chỉ tìm sinh viên giúp một việc nhỏ.”

“Đám trẻ các em trưởng thành quá sớm, suy nghĩ sao lại bẩn thỉu như vậy? Tôi đối xử với ai cũng thế, lòng tốt lại bị coi như thứ bỏ đi…”

Lời cô ta bị một loạt tiếng la ó nhấn chìm.

“Đối xử với ai cũng thế sao? Vậy sao cô không gọi nữ sinh giúp cô sắp xếp tủ quần áo?”

“Đoạn ghi âm đã ở đây rồi, còn biện minh gì nữa?”

“Đạo đức nhà giáo đâu rồi? Bị chó ăn mất rồi à?”

Hiệu trưởng đứng ở phía trước đám đông, sắc mặt âm trầm chưa từng thấy.

Chờ tiếng nói phía dưới nhỏ xuống một chút, ông mới lên tiếng.

“Cô Lâm cô còn gì muốn nói không?”

Giọng cô ta nhỏ xuống.

“Hiệu trưởng, ông phải tin tôi! Tôi chỉ muốn nhờ sinh viên giúp vài việc nhỏ. Là bạn gái của em ấy có lòng ghen tuông quá nặng, cố ý trả thù tôi.”

Hiệu trưởng chán ghét quay mặt đi, không nghe tiếp.

Ông quay người về phía mép sân thượng, giọng nói vang dội:

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)