Chương 4 - Nghệ Thuật Tâng Bốc Và Hậu Quả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cái gì?”

Tôi tiếp tục nói:

“Điều kiện gia đình em không tốt, mẹ em bị bệnh, nhà máy của bố em ngừng hoạt động. Em vất vả học hành suốt bao nhiêu năm mới thi đỗ đại học, vốn nghĩ rằng chỉ cần xin được trợ cấp là có thể cố gắng vượt qua Nhưng bây giờ…”

Tôi dừng lại, cổ họng giống như bị gió chặn kín.

“Em không biết sau này phải làm thế nào.”

Sắc mặt hiệu trưởng trầm xuống:

“Ai nói em không thể xin trợ cấp? Chính sách quốc gia đã có ở đó, sẽ không để bất cứ đứa trẻ nghèo nào không được đi học. Em cứ làm theo quy trình chính thức…”

“Em đã làm rồi.”

Tôi ngắt lời ông.

“Tài liệu của em hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn, nhưng cố vấn học tập không thích em nên giữ lại chỉ tiêu của em.”

Sân thượng im lặng ba giây.

Hiệu trưởng quay đầu nhìn Tề Tư Niên. Tề Tư Niên nghiến răng, gật đầu.

“Hiệu trưởng, đúng là có chuyện này. Theo những gì em biết, trợ cấp dành cho sinh viên nghèo của lớp chúng em không được cấp đúng đối tượng.”

Hiệu trưởng nhíu chặt mày, trong giọng nói mang theo tức giận.

“Cố vấn học tập nào?”

Tôi thành thật khai tên.

“Lâm Nghiên Nghiên.”

Hiệu trưởng lấy điện thoại ra, gọi một số rồi bật loa ngoài.

“A lô?”

Giọng nói lười biếng của Lâm Nghiên Nghiên truyền đến.

“Hiệu trưởng tìm tôi sao?”

“Cô Lâm tôi đã xem danh sách trợ cấp dành cho sinh viên nghèo. Có một sinh viên tên Giang Bách Lệ nói mình không có trong danh sách. Chuyện này là thế nào?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây, sau đó Lâm Nghiên Nghiên bật cười.

“Ôi, hiệu trưởng, là Giang Bách Lệ à? Điều kiện của em ấy đúng là phù hợp, nhưng hiệu trưởng không biết đâu, tâm trí của sinh viên này căn bản không đặt vào việc học.”

“Vừa vào đại học đã yêu đương, ngày nào cũng dính lấy bạn trai. Trong thời gian huấn luyện quân sự, chỉ vì chuyện yêu đương với nam sinh mà làm cả lớp náo loạn.”

Cô ta dừng lại, giọng điệu đầy vẻ tận tình khuyên bảo.

“Hơn nữa, con người em ấy rất biết giả vờ đáng thương. Hiệu trưởng đừng để bị lừa. Tôi đã nói chuyện với em ấy mấy lần, miệng toàn lời nói dối.”

“Loại sinh viên này nhận trợ cấp cũng chỉ lãng phí, chẳng thà dành cho những đứa trẻ thật sự ngoan ngoãn học tập. Tôi cũng chỉ muốn bảo đảm công bằng thôi.”

Mấy người trên sân thượng đồng thời hít sâu một hơi.

Mặt Tề Tư Niên từ trắng chuyển thành xanh mét.

“Cô Lâm Giang Bách Lệ xin trợ cấp vì gia đình cô ấy thật sự khó khăn. Chuyện đó có liên quan gì đến việc yêu đương?”

“Cô lại trao chỉ tiêu cho một nam sinh khoe điện thoại mới, như vậy mà gọi là công bằng sao?”

“Trong mắt cô, sinh viên nghèo không xứng được yêu đương, nhưng lại có thể tận hưởng đời sống vật chất phong phú sao?”

Lâm Nghiên Nghiên sửng sốt, giọng nói trở nên hoảng loạn và chói tai:

“Tề Tư Niên? Sao em lại ở cùng hiệu trưởng?”

Sau khi nghe rõ đầu đuôi sự việc, hiệu trưởng lạnh lùng hừ một tiếng.

“Cô Lâm nhìn việc tốt cô đã làm đi. Giang Bách Lệ hiện đang ở trên sân thượng của trường!”

“Cho cô năm phút, lập tức đến đây xử lý!”

7

Trong điện thoại truyền đến tiếng ghế bị đụng đổ, sau đó là tiếng giày cao gót hoảng loạn ngày càng xa.

Năm phút sau, Lâm Nghiên Nghiên lao vào, nhanh chóng thay bằng vẻ mặt dịu dàng quan tâm.

“Bách Lệ! Em đang làm gì vậy! Mau xuống đây, nguy hiểm lắm!”

Cô ta tiến lên hai bước, muốn kéo tôi.

Tôi lạnh lùng lên tiếng, trong ánh mắt tràn đầy cảnh giác.

“Cô đừng đến đây.”

Lâm Nghiên Nghiên dừng tại chỗ, chớp mắt hai cái, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên.

“Bách Lệ, cô thật sự không có ý đó. Em hiểu lầm rồi.”

“Con gái như em quá nhạy cảm. Trẻ con nhà nghèo thường nghĩ ngợi nhiều mà.”

“Chuyện trợ cấp là vấn đề của hệ thống, không phải cô cố ý giữ chỉ tiêu của em. Nếu em thật sự khó khăn, mỗi tháng cô tự chuyển cho em năm trăm tệ, tài trợ em học đại học.”

“Em đừng làm ầm nữa được không? Nhiều người đang nhìn như vậy, mất mặt lắm.”

Cô ta càng nói, nước mắt thật sự càng rơi xuống.

Vừa khóc vừa lấy mu bàn tay lau nước mắt, tủi thân như thể tôi đang bắt nạt cô ta.

Trên sân thượng có không ít người vây quanh, ánh mắt của tất cả mọi người liên tục đảo qua lại giữa tôi và Lâm Nghiên Nghiên.

Tôi nhìn cô ta biểu diễn, khóe miệng dần thả lỏng.

“Cô Lâm em không cần tiền của cô.”

Lâm Nghiên Nghiên hơi cuống lên.

“Vậy em muốn gì? Em xuống đây rồi nói!”

Tôi bình thản lên tiếng:

“Em muốn khoản trợ cấp thuộc về mình.”

Tay đang lau nước mắt của Lâm Nghiên Nghiên khựng lại.

“Nhưng hệ thống đã gửi lên rồi, không thể thay đổi.”

“Được thôi.”

Tôi bước về phía trước nửa bước. Tất cả mọi người đều căng thẳng, hiệu trưởng theo bản năng lao về phía trước.

“Cô Lâm trước mặt mọi người, em muốn hỏi cô lần cuối.”

“Không trao trợ cấp cho em rốt cuộc là do hệ thống gặp vấn đề, hay vì cô có thành kiến với em?”

Lâm Nghiên Nghiên ngẩng đầu, giọng điệu chắc chắn:

“Là vấn đề của hệ thống.”

“Tôi chỉ là một cố vấn học tập tuyến đầu, không thể thay đổi dữ liệu trong hệ thống. Nếu em cảm thấy ấm ức, sang năm xin lại không được sao?”

Tôi nhìn thẳng cô ta. Đúng là cứng miệng thật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)