Chương 7 - Ngày Tự Do Của Bố

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bất cứ lúc nào em cũng có thể gọi.”

Tôi nhìn câu ấy, nhớ lại rất nhiều năm trước, mẹ chỉ hỏi một câu vào thứ Bảy rằng “mấy giờ anh về”, bố cũng sẽ úp điện thoại xuống.

Bây giờ cuối cùng bố đã học được cách chờ điện thoại.

Nhưng số điện thoại đã bị ngừng.

Tôi nhìn bố, đột nhiên nhớ tới ngày thứ hai sau khi mẹ mất.

Bố tắt chế độ không làm phiền từng cài với mẹ.

Rồi hỏi:

“Cả hai mươi bốn giờ không tìm tôi, cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi à?”

Khi ấy tôi từng thay mẹ trả lời một lần.

Hai năm trôi qua.

Câu trả lời vẫn giống như vậy.

“Bố.”

“Mẹ không cần số điện thoại này nữa rồi.”

Bố đứng ở đó, rất lâu không nhúc nhích.

Tôi đi vượt qua bố về phía trước.

Hôm ấy vừa đúng cũng là thứ Bảy.

Cuối cùng bố đã sống được cuộc sống mà trước đây mình mong muốn nhất.

Không có vợ hỏi mấy giờ bố về nhà.

Không có con thúc giục bố tham gia họp phụ huynh.

Không có ai chiếm thời gian của bố.

Không có bất kỳ ai phá hỏng quy tắc.

Từ sáng tới tối.

Trọn vẹn hai mươi bốn giờ.

Tất cả đều thuộc về một mình bố.

Chỉ là từ nay về sau.

Bố sẽ không bao giờ nhận được cuộc gọi của người nhà nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng