Ngày phu quân nạp thiếp, cả kinh thành đều nghe thấy tiếng lòng của ta
Ngày phu quân nạp thiếp, kinh thành treo đèn kết hoa, trống gõ vang trời.
Phu quân của ta – Thẩm Nghiễn – năm ba mươi tuổi đã được phong làm Thượng thư bộ Lại, được Thánh Thượng sủng ái, tiền đồ rộng mở.
Người mà chàng cưới hôm nay, chính là bạch nguyệt quang mà chàng ngày đêm nhung nhớ – tiểu thư nhà họ Liễu, Liễu Khanh Khanh.
Liễu Khanh Khanh với thân phận là con gái của tội thần, phá lệ được gả vào phủ làm quý thiếp, ân sủng cỡ ấy, quả thực là đại ân đại đức.
Ta đoan chính ngồi nơi ghế chủ mẫu, mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm thêu họa tiết chim trĩ, đầu đội phượng quan cửu trĩ nặng trĩu, tư thế đoan trang, khóe môi còn mang theo nụ cười vừa phải.
Ánh mắt của các vị khách dưới kia tràn đầy ngưỡng mộ, đan xen chút đồng tình cùng thương hại, tựa như muốn nhấn chìm lấy ta.
Họ đều đang nhìn ta, nhìn người chính thất này, sẽ ứng đối thế nào trước cảnh tượng cảm thiên động địa khi phu quân cùng chân ái của chàng bái đường thành thân.
Nhưng họ đâu biết, trong lòng ta từ lâu đã dậy lên sóng to gió lớn.
Bình luận