Chương 2 - Năng Lực Vô Tri Của Cô Bạn Cùng Phòng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đúng thế, không thân không thích, tự nhiên tặng đồ đắt tiền thế này, cứ thấy sao sao ấy…”

Lâm Nghiên Nghiên mất kiên nhẫn nói: “Anh Triệu làm ăn lớn, một ngày dòng tiền qua tay cả mấy trăm ngàn, chút tiền lẻ này thì tính là gì?”

Một cô bạn cùng phòng khác ngập ngừng hỏi: “Thế anh ta có làm gì cậu không? Hoặc là… có yêu cầu gì kỳ lạ không?”

Lâm Nghiên Nghiên lộ vẻ chán ghét: “Ý các cậu muốn hỏi là bọn tớ có lên giường với nhau không chứ gì?”

“Trời ạ, trong đầu các cậu chỉ có mấy cái chuyện rách nát ấy thôi à?”

Cô ta cao giọng, khóe mắt liếc về phía tôi, đầy ẩn ý.

“Có phải các cậu đều nghĩ rằng đàn ông trên đời này ai cũng muốn ngủ với các cậu không? Ảo tưởng sức mạnh vừa thôi!”

“Anh Triệu nói rồi, nhìn thấy tớ ngay từ ánh mắt đầu tiên đã thấy tớ đơn thuần, không giống mấy cái loại con gái tâm cơ ảo tưởng khác!”

Hai người bạn cùng phòng bị chặn họng đành im bặt.

Tôi đã lường trước chuyện này sẽ xảy ra, chỉ là không ngờ, cô ta lại coi lời nhắc nhở của tôi thành sự ghen tị.

Được thôi.

Dù sao thì bây giờ cho ăn bao nhiêu mật ngọt, sau này phải lấy cái gì ra trả, người xui xẻo cũng đâu phải là tôi.

3

Tôi lười cãi nhau với cô ta, xoay người vào phòng tắm.

Lúc tôi quấn khăn tắm bước ra, cửa ký túc xá đột nhiên bị gõ vang.

Tôi sửng sốt một chút: “Trễ thế này rồi, ai vậy?”

Lâm Nghiên Nghiên lại như biết trước người đến là ai, nũng nịu hừ một tiếng, vẻ mặt khoe khoang ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa rõ ràng là gã đàn ông trung niên ở cổng trường hôm nay, gã Triệu.

Gã ta không chỉ vào được trường, mà còn vào tận ký túc xá nữ!

Giọng Lâm Nghiên Nghiên ngọt xớt: “Anh Triệu, đã bảo anh về trước đi mà, còn nằng nặc đòi đến thăm em.”

“Anh xem, cái váy mới anh tặng, em mặc vừa không?”

Đầu tôi ong lên, trống rỗng, tức giận gầm lên:

“Lâm Nghiên Nghiên, cậu dẫn đàn ông vào ký túc xá nữ!”

Lâm Nghiên Nghiên nhìn tôi với vẻ khó hiểu: “Sao thế? Làm gì mà xồn xồn lên vậy.”

Tôi tức đến phát run: “Đây là ký túc xá nữ! Đàn ông không được vào, cậu không biết à?!”

Cô ta nhún vai vẻ bất cần: “Anh ấy có phải người ngoài đâu, là bạn tớ mà.”

“Hơn nữa, tớ bảo anh ấy đi lên bằng cổng phụ không có người, ai mà thấy được?”

Tôi nghẹn họng, suýt nữa không thở nổi.

“Cậu—”

Cô ta bỗng quét mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi nhíu mày, ánh mắt trở nên kỳ quái.

“Cậu ăn mặc kiểu gì thế này?”

Tôi tức quá hóa cười: “Cậu bị điên à? Tớ vừa tắm xong bước ra!”

Lâm Nghiên Nghiên bĩu môi, quay đầu mách lẻo với gã Triệu.

“Anh Triệu anh xem cô ta kìa, quấn mỗi cái khăn tắm đứng đấy, nửa ngày cũng không thèm nhúc nhích.”

“Có phải là cố tình muốn khoe hàng cho anh xem không?”

Gã Triệu không nói gì, nhưng ánh mắt đã quét tới.

Ánh mắt gã dừng lại ở mép khăn tắm của tôi, rặt một vẻ dâm tà.

Tôi bị nhìn đến mức nổi cả gai ốc, theo bản năng lùi lại một bước.

Gã Triệu cười, điệu bộ cực kỳ bóng nhẫy và nhớp nháp.

Gã biết rõ còn cố hỏi: “Đây là cô bạn cùng phòng mà em kể đó hả?”

Lâm Nghiên Nghiên gật đầu: “Chính là cậu ta, ban ngày còn cản em không cho em uống nước anh cho, còn gắn giá tiền cho từng chai nước giải khát nữa—”

Cô ta cười rất khoa trương: “Hahaha, anh nói xem có nực cười không?”

Ánh mắt gã Triệu lại rơi trên người tôi, càng thêm dính ngáp.

Tôi không muốn nói nhảm với hai kẻ bệnh hoạn này, quay người đi lấy điện thoại trên bàn.

Tôi phải gọi điện cho dì quản lý! Ký túc xá nữ có đàn ông lẻn vào, nhà trường lại không thèm quản sao?!

Sắc mặt Lâm Nghiên Nghiên thay đổi, cô ta đột nhiên giật lấy điện thoại của tôi.

Sau đó cô ta ném cho tôi một chiếc túi hàng hiệu, dùng thái độ bề trên ra lệnh:

“Nếu cậu không mách lẻo, cái túi này sẽ cho cậu.”

“Cái này còn đắt hơn cái tớ cho bọn họ đấy, đừng có mà không biết điều.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)