Chương 1 - Năng Lực Vô Tri Của Cô Bạn Cùng Phòng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô bạn cùng phòng thuộc diện hộ nghèo của tôi có một “năng lực vô tri” đỉnh cao.

Một ngày nọ đi ngang qua cổng trường, cô ta đột nhiên chỉ vào chai nước đặt trên chiếc xe con bên đường:

“Trên mui xe kia có đồ uống kìa, chắc chắn là miễn phí, để tớ ra lấy một chai.”

Sợ cô ta không biết chuyện, tôi vội vàng kéo cô ta lại:

“Nước để trên xe ở cổng trường không thể lấy bừa được đâu, ‘uống nước’ của người ta là mánh khóe đồng âm với việc ‘ngủ cùng’ người ta đấy…”

Cô ta hoàn toàn không nhận ra vấn đề, cứ tự mình đi tới:

“Cậu nghĩ nhiều quá rồi, người ta bày ra đấy chắc chắn là để phát miễn phí cho mọi người uống thôi.”

“Cậu đừng có nhạy cảm quá, lúc nào cũng nghĩ người khác dơ bẩn thế.”

Tôi khuyên thế nào cô ta cũng không thèm để ý, trực tiếp cầm lấy chai trà tuyết lê nhấp một ngụm lớn.

“Tớ thấy cậu đúng là cái loại ‘não luyến ái’ như trên mạng hay nói ấy, chuyện gì cũng liên tưởng đến chuyện nam nữ cho được, thèm đàn ông đến phát điên rồi à?”

“Cứ nhìn thấy đàn ông là nghĩ người ta muốn ngủ với mình, đừng có ảo tưởng sức mạnh thế chứ.”

Nhưng cô ta đâu biết rằng, gã đàn ông ngồi trong chiếc xe con lúc này đang dùng ánh mắt dâm đãng chằm chằm nhìn cô ta uống nước.

……

“Tớ hơi khát, trên mui xe kia có mấy chai nước, tớ ra lấy một chai.”

Đi ngang qua cổng trường, cô bạn cùng phòng Lâm Nghiên Nghiên đột nhiên dừng bước, chỉ vào chiếc xe con màu đen bên đường, nghiêm túc nói.

Nhìn theo hướng cô ta chỉ, tôi nhận ra chiếc xe này. Nó gần như thường xuyên đậu ở cổng trường.

Tim tôi thắt lại, vội hạ giọng giải thích: “Loại nước để trên mui xe thế này không thể lấy lung tung đâu!”

“Đó là một loại ám hiệu, ‘uống nước’ của họ đọc đồng âm với từ ‘ngủ cùng’ họ đó…”

Lâm Nghiên Nghiên hất mạnh tay tôi ra, vẻ mặt ngây thơ hỏi:

“Ám hiệu gì chứ?”

“Người ta bày ra đấy chẳng phải là để cho người đi đường uống miễn phí sao?”

Tôi níu tay cô ta lại, không đồng tình: “Tốt nhất là đừng uống mấy thứ nước không rõ ràng thế này, bên cạnh có cửa hàng tiện lợi mà—”

Lâm Nghiên Nghiên ngắt lời tôi ngay lập tức, thậm chí còn lên mặt dạy đời:

“Tô Nhiễm, cậu nhạy cảm quá rồi đấy, lúc nào cũng nghĩ người khác dơ bẩn như thế.”

“Cậu nên học hỏi ‘năng lực vô tri’ của tớ đi, đừng có suốt ngày nghi ngờ cái này cái kia, cậu sống thế không thấy mệt à?”

Tôi cau mày, giải thích nguồn gốc cho cô ta hiểu:

“Cậu chưa nghe nói bao giờ à? Các loại nước khác nhau đại diện cho các mức giá khác nhau, nước suối là 200 tệ, trà đá là 800 tệ, còn trà tuyết lê là…”

Lâm Nghiên Nghiên lại ngắt lời tôi, trên mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Đủ rồi!”

“Cậu có biết không, cậu chính là cái loại ‘não luyến ái’ trên mạng hay chửi đấy! Chuyện gì cũng có thể liên tưởng đến chuyện đó cho bằng được!”

“Có phải cậu ế lâu quá nên trống rỗng, thèm khát đàn ông quá rồi không!”

Giọng cô ta rất lớn, khiến những sinh viên đi ngang qua đều đổ dồn ánh mắt kỳ dị về phía tôi.

Ngay sau đó, không đợi tôi phản ứng, Lâm Nghiên Nghiên liếc tôi một cái đầy khinh bỉ.

“Tớ chỉ khát nên muốn uống nước thôi, cậu đừng có áp đặt mấy cái suy nghĩ thèm khát dơ bẩn của cậu lên người tớ!”

Nói xong, cô ta bước chân sáo đi về phía chiếc xe đen.

Cô ta đứng trước mũi xe, ra vẻ nghiêm túc chọn lựa đồ uống.

Cuối cùng, cô ta cầm lên một chai trà tuyết lê.

Sắc mặt tôi thay đổi, trà tuyết lê là mức giá cao nhất, cũng có nghĩa là “làm gì cũng được”.

Đột nhiên, cửa kính xe từ từ hạ xuống.

Khuôn mặt của một gã đàn ông trung niên ló ra, cười híp mắt hỏi:

“Cô em, nước uống ngon không?”

Lâm Nghiên Nghiên không những không cảnh giác, ngược lại còn cúi người, nở nụ cười rạng rỡ với gã đàn ông:

“Đại ca, nước này của anh ạ? Cảm ơn anh nhiều nhé, em đang khát quá.”

Tôi nhìn ánh mắt mang ý đồ xấu xa của gã đàn ông, mắt không chớp chằm chằm vào cổ áo của Lâm Nghiên Nghiên, trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo.

Dù sao Lâm Nghiên Nghiên cũng là bạn cùng phòng của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn cô ta bị lừa nhảy vào hố lửa.

Tôi lao tới, dùng sức kéo mạnh tay cô ta: “Nghiên Nghiên, chúng ta về thôi!”

Lâm Nghiên Nghiên lại chán ghét hất tay ra thật mạnh, hất văng tôi ra ngoài.

Tôi ngã bệt xuống đất, đau điếng.

Gã đàn ông trung niên biết rõ còn cố hỏi: “Ây da, chuyện gì thế này?”

Lâm Nghiên Nghiên lập tức mách lẻo: “Đừng để ý đến cậu ta, con bạn cùng phòng của em bị ‘não luyến ái’, nhìn thấy cái gì cũng liên tưởng đến chuyện nam nữ.”

“Đầu óc nó bị chuyện giường chiếu chiếm hết rồi, nhìn chai nước là nghĩ đến chuyện ngủ nghê, nhìn thấy đàn ông là nghĩ đến chuyện mua dâm.”

Gã đàn ông cười hô hố: “Không ngờ tư tưởng của nữ sinh đại học bây giờ lại dơ bẩn thế, nhìn thấy chai nước mà đã ‘tự sướng tinh thần’ rồi, hahaha!”

Lâm Nghiên Nghiên như tìm được tri kỷ, hùa theo:

“Đúng thế! Chẳng hiểu lấy đâu ra sự tự tin ấy, làm như cả thế giới đàn ông đều muốn ngủ với cậu ta không bằng!”

Gã đàn ông làm ra vẻ vô cùng đồng tình, ba chớp ba nháng đã dỗ cho Lâm Nghiên Nghiên vui như nở hoa.

Gã mở cửa xe, nhiệt tình nói:

“Cô em, em xem chúng ta có duyên như thế, cùng đi ăn bữa cơm nhé?”

Lâm Nghiên Nghiên không chút do dự, vui vẻ đáp: “Vâng ạ!”

2

Chiếc xe con màu đen phóng vút đi, phun một đống khói thải vào mặt tôi.

Tôi bò dậy từ dưới đất, chỗ da bị trầy xước trên tay đau rát.

Tôi không quản cô ta nữa, một mình quay về ký túc xá.

Cái gì cần giúp tôi đã giúp rồi, tôi cũng chẳng phải thánh mẫu, nếu cô ta đã rộng lượng nhận định đối phương là người tốt—

Vậy thì cứ để tự cô ta nếm thử xem, cái “năng lực vô tri” ngu ngốc của cô ta sẽ thu hút được thứ rác rưởi gì?

Tối hôm đó, Lâm Nghiên Nghiên khoác trên người toàn đồ hiệu, xách túi lớn túi nhỏ trở về.

“Các chị em, mau lại đây xem này, toàn là hàng hiệu đó!”

Hai cô bạn cùng phòng khác lập tức xúm lại, kinh ngạc thốt lên:

“Trời ơi Nghiên Nghiên, đây là mẫu mới của nhà C! Cậu trúng số à?”

“Cái túi này bèo cũng phải mấy vạn tệ! Cậu lấy đâu ra tiền thế?”

Lâm Nghiên Nghiên là sinh viên hộ nghèo duy nhất trong lớp chúng tôi, mỗi tháng đều sống dựa vào tiền trợ cấp và làm thêm.

Những chiếc túi hàng hiệu này, đối với người bình thường đã là xa xỉ phẩm, làm sao cô ta có khả năng tiêu xài?!

Lâm Nghiên Nghiên đắc ý vuốt mái tóc mới làm, khoe khoang:

“Đều là anh Triệu tặng tớ đấy. Tớ bảo không cần, nhưng anh ấy cứ nằng nặc đòi mua cho tớ…”

Tôi đeo tai nghe nghịch điện thoại, mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

Lâm Nghiên Nghiên rất không hài lòng với sự thờ ơ của tôi, chủ động tăng âm lượng, cười khẩy nói:

“Tô Nhiễm, hôm nay cậu còn cản tớ cơ mà? Nói cái gì mà lấy nước của người ta thì phải ngủ với người ta.”

“Anh Triệu đơn thuần là người tốt bụng! Không như ai đó, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện dưới cạp quần, nhìn thấy đàn ông là nghĩ ngay đến chuyện lên giường!”

Tôi bình tĩnh nhìn cô ta:

“Mới quen nhau một ngày, đã tặng đồ mấy chục ngàn tệ.”

“Cậu thấy chuyện này bình thường à?”

Lâm Nghiên Nghiên lý lẽ hùng hồn: “Anh Triệu có tiền mà, anh ấy thích thế!”

Hai người bạn cùng phòng kia cũng nhận ra điểm bất thường, nhỏ giọng hỏi:

“Nghiên Nghiên, các cậu mới quen một ngày…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)