Chương 2 - Năm Trăm Vạn Không Còn Một Đồng
“Cũng nên nghĩ dần đi.” Tôi nói. “Chia tiền thì không có tên tụi con, vậy lúc cần chăm sóc, không lẽ lại gọi tụi con?”
“Cô có ý gì?” Giọng mẹ chồng chua chát. “Coi thường tôi hả?”
“Con không hề coi thường mẹ.” Tôi nhìn bà. “Chỉ là muốn nói rõ ràng trước.”
“Có gì mà phải nói? Kiến Quân là con tôi, nuôi tôi là lẽ đương nhiên!” Mẹ chỉ thẳng mặt tôi. “Cô là con dâu, có tư cách gì mà nói mấy lời đó?”
“Mẹ!” Kiến Quân bật dậy.
“Ngồi xuống!” Mẹ quát, rồi quay sang tôi. “Chu Tiểu Tuyết, tôi nói cho cô biết, tiền của tôi, tôi muốn cho ai thì cho. Cô mà không hài lòng với nhà này thì cửa kia kìa, đi lúc nào cũng được!”
Tôi đứng lên.
“Được thôi, tôi đi.”
“Tiểu Tuyết!” Kiến Quân định kéo tôi lại.
“Anh ngồi yên.” Tôi liếc anh. “Anh là con trai, nghe lời mẹ cho ngoan.”
Tôi bước ra khỏi phòng khách, sau lưng là tiếng mẹ chồng chửi vọng theo.
“Cái đồ gì thế không biết! Không được chia tiền là trở mặt, ai chiều hư cái tính đấy của nó chứ!”
Giọng của Kiến Quốc cũng vọng lại.
“Mẹ đừng giận, chị dâu vốn là kiểu người như thế. Anh lấy phải người như vậy, coi như số anh xui.”
Tôi không quay đầu lại.
Tay siết chặt đến mức móng tay bấu vào da thịt.
Tối hôm đó, Kiến Quân về đến nhà trọ, không nói một lời.
Tôi cũng không hỏi.
Sáng hôm sau, tiền đền bù được chuyển khoản: năm trăm lẻ hai vạn, toàn bộ vào tài khoản của Kiến Quốc.
Mẹ chồng gọi điện cho Kiến Quân:
“Kiến Quân à, mẹ muốn dọn sang chỗ con ở mấy hôm. Nhà cũ bị dỡ rồi, nhà mới của thằng hai còn đang sửa, mẹ chẳng có chỗ nào để đi.”
Kiến Quân nhìn tôi, trong mắt đầy áy náy.
“Vâng, mẹ cứ đến.”
“Mấy hôm” ấy, kéo dài thành năm năm.
Còn Kiến Quốc sau khi nhận tiền, chỉ về nhà đúng ba lần.
Lần đầu là dịp Tết, ở lại hai ngày rồi đi.
Lần hai là sinh nhật mẹ chồng, ăn xong bữa cơm cũng đi luôn.
Lần ba là năm ngoái, nói muốn vay hai mươi vạn để làm ăn.
Mẹ chồng chẳng cần suy nghĩ, rút ngay mười vạn từ lương hưu của mình cho nó. Mười vạn còn lại thì… sang mượn Kiến Quân.
Đúng vậy, mượn đứa con trai mà bà không cho một đồng nào.
Kiến Quân đã cho mượn.
Tiền thì đến giờ chưa thấy trả.
3.
Tôi ngồi ở quán cà phê bệnh viện gần một tiếng.
Lúc Kiến Quân tìm đến, anh cầm theo hai ly cà phê.
“Uống một chút nhé?”
Tôi cầm lấy, nhưng không uống.
“Tiểu Tuyết, anh biết em ấm ức.” Kiến Quân ngồi đối diện tôi, “Nhưng tình hình của mẹ bây giờ…”
“Kiến Quân.” Tôi ngắt lời, “Cậu em anh đâu?”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Liên lạc không được.”
“Thật sự không liên lạc được?”
“… Gọi điện không bắt máy, nhắn WeChat không trả lời.”
“Từ bao giờ?”
Anh im lặng một lúc.
“Ba tháng rồi.”
Tôi sững người.
“Ba tháng? Sao anh không nói sớm?”
“Anh tưởng nó bận thôi…” Kiến Quân cúi đầu. “Mẹ cũng luôn nói thằng hai đang làm ăn lớn bên ngoài, không liên lạc được là bình thường.”
“năm trăm vạn, ba tháng không liên lạc, anh thấy bình thường?”
Kiến Quân không đáp.
Tự nhiên tôi thấy buồn cười.
“Kiến Quân, anh nói thật cho em biết, năm trăm vạn đó, em anh còn lại bao nhiêu?”
“Anh… anh không biết.”
“Đoán xem.”
Tay anh bắt đầu run.
“Năm ngoái nó vay mẹ hai mươi vạn, anh có hỏi thử. Nó nói… kinh doanh khó khăn, tiền đã đầu tư hết rồi.”
“Đầu tư vào đâu?”
“Nó không nói.”
“Anh không hỏi à?”
“Có hỏi, nó bảo anh không hiểu.” Kiến Quân cười khổ, “Nó luôn nghĩ anh vô dụng.”
Tôi gật đầu.
“Vậy tức là: em trai anh cầm năm trăm vạn rồi biến mất, giờ mẹ anh nằm viện cần tiền, lại tìm đến vợ chồng mình.”
“Tiểu Tuyết…”
“Đừng gọi em nữa.” Tôi đứng lên, “Kiến Quân, em không phải thánh, cũng chẳng rộng lượng đến thế. Ba năm trước chia tiền, mẹ anh nói em có tay có chân, không cần giúp. Giờ cần em ký giấy, tay em vẫn còn đấy.”
“Vậy em muốn sao?”
“Đi tìm em trai anh.” Tôi nhìn anh, “Tiền trong tay nó, để nó lo.”
“Không tìm được!”
“Không tìm được thì báo công an.” Tôi nói, “Dù sao em cũng không ký.”
“Em…” Mắt Kiến Quân đỏ lên, “Đó là mẹ anh mà.”
“Em biết.” Tôi ngừng một chút, “Nhưng cũng là mẹ của Chu Kiến Quốc. Tại sao nó cầm tiền thì lặn mất, còn vợ chồng mình không được xu nào lại phải có trách nhiệm?”
Anh không nói được lời nào.
Tôi xách túi bỏ đi.
“Tiểu Tuyết!” Anh đuổi theo, “Em định cứ vậy mà đi à?”
“Em về nhà trước.” Tôi quay đầu nhìn anh, “Anh nên nghĩ kỹ xem em trai anh ở đâu, và tiền ở đâu. Nghĩ xong rồi hãy đến tìm em.”
Vừa ra đến cổng bệnh viện, tôi nhận được cuộc gọi từ chị cả.
“Chu Tiểu Tuyết, cô giỏi lắm!” Giọng chị ấy chát chúa trong điện thoại, “Mẹ còn đang nằm viện kia kìa, mà cô nói đi là đi?”
“Chị cả, chị nói năng cho nhẹ nhàng chút.”
“Nhẹ nhàng cái gì? Mẹ tôi nằm viện, cô là con dâu không chịu ký giấy, không bỏ tiền, còn mặt mũi nào đòi người khác tử tế với cô?”
“Vậy chị ký đi.”
“Tôi? Tôi là con gái gả đi rồi, mắc gì tôi ký?”
Tôi bật cười.
“Chị cả, ba năm trước chia tiền, chị bảo con gái gả đi thì không có phần. Giờ ký giấy, cũng đừng có phần. Giữ vững lập trường của chị nhé.”
“Cô…”
Tôi cúp máy.
Vừa dứt, chị hai gọi đến.
Tôi không bắt máy.
Mười giây sau, thím ba gọi.
Tôi vẫn không bắt.
Đi đường mà điện thoại cứ reo liên tục.
Tôi chuyển máy sang chế độ im lặng, nhét vào túi xách.
3
Về đến nhà, tôi ngồi thừ trên ghế salon, nhìn trần nhà mà chẳng nghĩ được gì.
năm trăm vạn.
Năm trăm lẻ hai vạn.
Không cho vợ chồng tôi một đồng.
Tôi và Kiến Quân cưới nhau bảy năm, ba năm đầu thuê trọ, sau đó cắn răng mua một căn hộ nhỏ, tiền đặt cọc là do ba mẹ tôi gom góp giúp.
Còn mẹ chồng thì sao?