Chương 1 - Năm Trăm Vạn Không Còn Một Đồng
Mẹ chồng cầm trọn năm trăm vạn tiền đền bù, không cho vợ chồng tôi lấy một đồng.
Bà nhập viện, tôi không ký nổi một chữ.
Ngày thứ ba mẹ chồng nằm viện, tôi nhận được tổng cộng 17 cuộc điện thoại.
Chị cả, chị hai, thím ba, thím tư, thậm chí đến cả mấy họ hàng xa tám đời không thân thiết cũng gọi đến.
Tất cả đều chỉ có một câu: “Cô mau đến bệnh viện đi.”
Tôi hỏi: “Thế em chồng đâu?”
Đầu dây bên kia im bặt ba giây.
“Tạm thời đừng lo cho thằng hai, cô đến đi.”
Tôi đặt điện thoại xuống, trong đầu chợt hiện lại câu nói của mẹ chồng cách đây ba năm, ngày chia tiền đền bù:
“Thằng cả tay chân đầy đủ, không cần phần.”
Lúc tôi đến bệnh viện, hành lang đã chật kín người.
Chị cả là người đầu tiên chạy tới, túm tay tôi kéo về phía phòng bệnh.
“Cuối cùng cô cũng tới, mẹ đợi cô nãy giờ rồi đó.”
Tôi rút tay ra.
“Đợi tôi?”
“Cô là con dâu, mẹ mổ phải do cô ký tên chứ ai.”
Tôi đứng khựng lại.
“Tôi ký? Thế chồng tôi đâu?”
“Chồng cô…” Mặt chị cả thoáng lúng túng, “Kiến Quân đang ở trong với mẹ rồi, nhưng chuyện ký giấy thì…”
“Ý chị là gì?”
Chị hai từ trong phòng bệnh bước ra, vừa thấy tôi đã đỏ hoe mắt.
“Em à, lần này mẹ nguy thật, bác sĩ nói phải mổ gấp, cần ký tên gấp.”
Tôi liếc nhìn cửa phòng bệnh.
“Ký giấy gì?”
“Giấy đồng ý phẫu thuật.” Chị hạ giọng, “Với cả… bảo lãnh chi phí.”
Tôi hiểu rồi.
Ký tên, tiện móc ví.
“Thế em chồng đâu?”
“Thằng hai… không liên lạc được.”
“Tiền đền bù năm trăm vạn nằm trong tay nó, mà lại bảo không liên lạc được?”
Mặt chị hai đỏ bừng.
“Giờ lúc nào rồi mà còn nói chuyện tiền nong?”
“Tôi không nói thì ai nói? Ba năm trước lúc chia tiền, các người nói thế nào?”
“Đó là tiền của mẹ, mẹ muốn cho ai thì cho, cô là con dâu thì có tư cách gì?”
Tôi bật cười.
“Đúng, tôi không có tư cách. Vậy nên chuyện ký giấy, cũng đi tìm người có tư cách mà nhờ.”
Tôi quay lưng bước đi.
“Cô đứng lại đó!” Chị cả chắn trước mặt tôi. “Mẹ còn nằm trong kia, cô tính đi vậy luôn à?”
“Tôi đến xem tình hình. Giờ xem xong rồi.”
“Cô…”
Cửa phòng bệnh mở ra.
Chồng tôi – Chu Kiến Quân – bước ra, sắc mặt nặng nề.
“Em đến rồi à.”
“Ừ.”
“Vào đi.”
Tôi đi theo anh vào phòng bệnh.
Mẹ chồng nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt, mắt nửa mở.
Thấy tôi, bà mấp máy môi:
“Tiểu Tuyết… đến rồi à?”
“Đến rồi.”
“Tốt… tốt lắm…” Bà rơi nước mắt. “Bà già này, vẫn còn người nhớ tới.”
Tôi không lên tiếng.
“Tiểu Tuyết, mẹ biết, bao năm nay con chịu thiệt nhiều rồi…”
Tôi vẫn im lặng.
“Nhưng mẹ cũng chẳng còn cách nào. Thằng hai chưa cưới vợ, mẹ phải đỡ đần cho nó chút ít…”
“Mẹ.” Tôi cắt lời. “Thằng hai đâu?”
Bà sững người.
“Nó… nó bận.”
“Bận gì cơ?”
“Nó đi làm ăn xa.”
“Làm ăn gì?”
Bà không nói.
Tôi quay sang nhìn chồng.
“Em trai anh thật sự đang ở xa?”
Chồng tôi đáp nhỏ:
“Liên lạc không được.”
“Năm trăm vạn trong tay, mà không liên lạc được?”
Anh ta né tránh ánh mắt tôi.
“Việc gấp lắm rồi, em ký đi.”
“Tôi ký?”
“Em là người thân trực hệ.”
“Thằng em anh cũng là người thân. Hai chị gái anh cũng vậy.” Tôi chỉ ra ngoài.
Mặt anh ta tái đi.
“Họ là con gái đã gả đi.”
“Còn tôi là con dâu gả vào, ký giấy được, rút tiền cũng được đúng không?”
“Giờ cứu người là quan trọng nhất…”
“Tiền chữa bệnh đâu?”
Anh ta im lặng.
“Kiến Quân.” Mẹ chồng lên tiếng. “Con nói với Tiểu Tuyết đi, tiền của mẹ… đều để ở chỗ thằng hai.”
Tôi cười lạnh.
“Đều ở chỗ thằng hai.” Tôi lặp lại. “năm trăm vạn, đều ở chỗ nó.”
“Mẹ lúc đó nghĩ, nó chưa lập gia đình, nên giữ chút tiền trong tay…”
“Thế nó đâu?” Tôi hỏi. “Tiền thì có, người đâu?”
Căn phòng im lặng.
Mẹ chồng rơm rớm nước mắt.
“Nó chắc chắn có chuyện thật, nó không bỏ mặc mẹ đâu…”
“Có hay không, trong lòng mẹ rõ nhất.” Tôi đứng dậy. “Tôi đi hỏi thông tin ca mổ.”
“Tiểu Tuyết!” Mẹ chồng gọi tôi. “Chuyện ký tên ấy mà…”
Tôi không quay đầu lại.
“Chờ thằng hai về rồi nói tiếp.”
Khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh, đám người họ hàng ngoài hành lang đồng loạt nhìn về phía tôi.
Ánh mắt đủ loại.
Có người trách móc, có người không vui, có người… thậm chí đang cười thầm.
Chị cả lại gần.
“Tiểu Tuyết, cô làm vậy không hay đâu.”
“Không hay chỗ nào?”
“Mẹ là mẹ chồng cô, con dâu không chịu ký giấy, để người ta chê cười.”
Tôi nhìn chị ta:“Chị à, ba năm trước lúc chia tiền đền bù, chị nói gì ấy nhỉ?”
Mặt chị cả cứng đờ.
“Tự chị nói mà, con gái gả đi như bát nước hất ra, tiền của mẹ không liên quan gì đến các chị.” Tôi dừng một chút, “Giờ đến lúc ký giấy, lại có liên quan rồi?”
“Cô…”
“Chị cả, tôi chỉ hỏi một câu.” Tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy, “Ba năm nay, chị thăm mẹ chồng được mấy lần?”
Chị cả im bặt.
“Để tôi nhắc cho chị.” Tôi giơ một ngón tay, “Một lần. Hồi Tết, chị đến ăn một bữa cơm, còn tiện tay mang đi hai cây thuốc lá.”
“Chu Tiểu Tuyết! Cô có ý gì?”
“Không có ý gì hết.” Tôi quay người bước về phía thang máy, “Chỉ là muốn mọi người tỉnh táo lại một chút.”
Cửa thang máy mở ra, tôi bước vào.
Khoảnh khắc cửa khép lại, tôi thấy Chu Kiến Quân đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn tôi.
Ánh mắt anh ta có giận dữ, có bất lực, còn có chút gì đó tôi không thể hiểu nổi.
Tôi nhấn nút tầng một.
Ngón tay hơi run.
Không phải vì sợ, mà vì giận.
năm trăm vạn, không cho chúng tôi nổi một đồng.
Giờ thì nhớ đến vợ chồng tôi rồi à?
2.
Ba năm trước, khi tin đền bù giải tỏa được thông báo, mẹ chồng mừng đến mất ngủ ba ngày.
Căn nhà cũ là tổ tiên để lại, diện tích lớn, theo chính sách thì được bồi thường hơn năm trăm vạn.
Mẹ chồng gặp ai cũng khoe: “Nhà tôi sắp phát tài rồi.”
Lúc đó tôi và Kiến Quân mới cưới được hai năm, đang thuê trọ trong thành phố, mỗi tháng mất ba ngàn rưỡi tiền nhà.
Kiến Quân làm nhân viên kinh doanh ở một công ty tư nhân, tôi làm thu ngân siêu thị, hai người cộng lại thu nhập hơn mười ngàn.
Cuộc sống tuy chật vật nhưng vẫn xoay xở được.
Khi có tin giải tỏa, Kiến Quân về nhà bàn với tôi:
“Tiểu Tuyết, nếu được chia ít tiền, tụi mình có thể trả trước tiền mua nhà.”
“Ừ, đến lúc đó xem mẹ chia thế nào.”
“Mẹ chắc chắn không để tụi mình thiệt đâu.” Kiến Quân rất tự tin. “Anh là con cả, theo lý thì phải được chia nhiều hơn.”
Tôi không trả lời.
Tôi hiểu mẹ chồng.
Miệng thì nói con nào cũng là con, nhưng hành động thì luôn nghiêng về em chồng tôi – Chu Kiến Quốc.
Lý do đơn giản: Kiến Quốc là con út, sinh ra khi mẹ gần bốn mươi, nên được cưng như trứng mỏng.
Kiến Quân lớn hơn Kiến Quốc tám tuổi, từ nhỏ đã nghe câu “anh phải nhường em”.
Nhường tới nhường lui, nhường suốt ba mươi năm.
Cuộc họp chia tiền diễn ra ở phòng khách nhà cũ.
Mẹ chồng ngồi ghế chính. Bố chồng đã mất từ ba năm trước, mọi chuyện trong nhà bà toàn quyền quyết định.
Có mặt đủ: Kiến Quân, tôi, Kiến Quốc, và hai chị gái.
Kiến Quốc lúc đó vẫn chưa cưới vợ, đi một mình, mặc áo thun hàng hiệu, tóc chải bóng lộn.
Tôi nghe Kiến Quân nói nó “đang làm ăn” bên ngoài, nhưng cụ thể làm gì thì chẳng ai rõ.
Mẹ chồng hắng giọng:
“Tiền đền bù có rồi, năm trăm mười hai vạn.”
Mọi người lập tức tập trung.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi.” Mẹ chồng nhìn quanh một vòng, “Hôm nay nhân lúc mọi người có mặt đông đủ, chia luôn cho xong.”
Bà nhìn hai chị gái trước:
“Chị cả, chị hai, mấy đứa là con gái đã gả đi, tiền này không liên quan.”
Hai chị liếc nhau, mặt hơi khó coi nhưng không nói gì.
“Chúng con không cần tiền của mẹ đâu.” Chị cả gượng cười. “Mẹ giữ lại dưỡng già đi.”
“Đúng đó, mẹ cứ giữ lấy.” Chị hai tiếp lời.
Mẹ gật đầu, quay sang Kiến Quân:
“Con là anh cả, từ nhỏ mẹ đã dạy con phải nhường em.”
Lưng Kiến Quân thẳng đơ.
“Mẹ, con biết.”
“Con có công việc, có vợ, cuộc sống tạm ổn.” Mẹ ngừng một chút. “Còn em con thì khác, nó chưa lập gia đình, trong tay phải có ít vốn.”
Tôi thấy tim mình chùng xuống.
“Mẹ có ý là…” Giọng Kiến Quân hơi căng, “Tất cả tiền đều cho Kiến Quốc?”
“Cũng không phải tất cả.” Mẹ chồng nói, “Mẹ giữ lại mười vạn dưỡng già, còn lại cho em con.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Năm trăm mười hai vạn, giữ lại mười vạn, tức là năm trăm lẻ hai vạn đưa hết cho em chồng?
Kiến Quân cũng sững người.
“Mẹ, chuyện này…”
“Con đừng nghĩ nhiều.” Giọng mẹ chồng rất bình tĩnh. “Con lành lặn khỏe mạnh, không cần mẹ giúp. Em con thì khác, nó cần tiền làm ăn, lấy vợ, chuyện gì cũng cần đến tiền.”
“Nhưng mẹ ơi, con với Tiểu Tuyết còn đang thuê nhà…”
“Thuê thì sao?” Mẹ chồng cau mày. “Hai đứa có việc làm, tiết kiệm vài năm chẳng mua được à? Em con không có công việc ổn định.”
“Là vì nó không chịu đi làm!” Kiến Quân không kìm được lớn tiếng.
“Sao con lại nói em mình như thế?” Mẹ chồng đập bàn. “Nó là người có chí hướng, đang bươn chải ngoài kia làm ăn lớn! Còn con thì chỉ biết đi làm thuê, sau này có tương lai gì?”
Mặt Kiến Quân đỏ bừng.
Tôi kéo nhẹ tay anh.
“Kiến Quân…”
“Mẹ.” Anh hít sâu một hơi. “Con không đòi nhiều, mẹ cho tụi con ít tiền làm khoản trả trước nhà được không? Ba mươi vạn thôi.”
“Ba mươi vạn?” Mặt mẹ chồng lập tức đổi sắc. “Mơ đẹp nhỉ!”
“Mẹ!”
“Tôi đã nói rồi, tiền để cho em con.” Mẹ chốt lại. “Quyết định vậy đi.”
Từ đầu đến cuối, Kiến Quốc không nói một lời, ngồi vắt chân bên cạnh, khóe miệng còn khẽ nhếch cười.
Như đang xem trò hề.
Tôi không nhịn nổi nữa.
“Mẹ, cho con nói một câu.”
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt mang chút khó chịu.
“Nói đi.”
“Tiền là của mẹ, mẹ muốn chia sao là quyền của mẹ.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng con muốn hỏi, sau này mẹ dựa vào ai để dưỡng già?”
Mẹ chồng ngẩn ra.
“Tôi còn khỏe mà, nghĩ xa làm gì?”