Chương 3 - Mưu Kế Của Vương Phi
Ta nhìn Tần Kiêu.
“Chuẩn bị giấy bút, rồi tìm một người có thể vào cung.”
“Người muốn cáo ngự trạng?”
“Bây giờ đi cáo, chàng sẽ nói ta là kẻ khác giả mạo. Tư ấn, hạ nhân Vương phủ và bà đỡ đều nằm trong tay chàng.”
Ta đặt bức di thư giả lên ngọn nến, nhìn tờ giấy cháy thành tro.
“Ta muốn để chàng yên tâm xuất chinh, cũng muốn Sở Oản yên tâm ngồi vào chính viện.”
Phương thị sửng sốt.
“Cô nương, người muốn chờ hắn trở về?”
“Đương nhiên phải chờ.”
Ta vuốt bụng dưới vẫn bằng phẳng.
“Ta sẽ tự mình đi đón chàng.”
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng vó ngựa.
Lần này, người đến không gõ cửa.
Mấy tên kỵ binh dừng ở đầu ngõ, có người rút đao xuống ngựa.
Ngay sau đó, cửa viện bị đá tung.
Giọng Ngụy Trung từ tiền viện vọng đến.
“Vương gia có lệnh, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Lục soát cho ta!”
04
Ngoài tiền viện vang lên tiếng vỏ đao va vào nhau, tiếng bước chân nhanh chóng áp sát.
Tần Kiêu thổi tắt nến, ôm cả ta lẫn chăn lên rồi đẩy vào sau tủ thuốc. Phương thị ấn một viên gạch xanh dưới chân tủ, bức tường lặng lẽ dịch chuyển, để lộ một cánh cửa hẹp chỉ vừa một người đi qua.
“Đây là hầm ngầm trước kia tiệm thuốc dùng để cất dược liệu quý, lối ra nằm ở phường nhuộm bên cạnh.”
Lão giả nhét hòm thuốc cho Phương thị.
“Nàng ấy không chịu được xóc nảy, càng không thể động thai khí thêm lần nữa.”
Trong viện vang lên tiếng kêu thảm thiết.
Hai bộ hạ cũ ở lại đoạn hậu đã giao chiến với hộ vệ Tĩnh Vương phủ.
Tần Kiêu cõng ta chui vào đường ngầm, Phương thị theo sát phía sau. Cửa tường vừa khép lại, cửa chính y quán đã ầm ầm đổ xuống.
Ngụy Trung xông vào phòng khám.
“Giường vẫn còn ấm, người chưa đi xa!”
Trong đường ngầm tối đến mức giơ tay không thấy năm ngón.
Ta nằm sấp trên lưng Tần Kiêu, bụng đau từng cơn ngày một dồn dập. Mỗi bước đi đều như có một con dao cùn khuấy đảo trong cơ thể.
Phương thị sờ thấy bàn tay lạnh buốt của ta.
“Cô nương, cố chịu thêm chút nữa.”
Phía sau bỗng truyền đến tiếng gạch đá ma sát.
Bọn họ đã tìm được cơ quan.
Tần Kiêu tăng tốc, phía trước nhanh chóng xuất hiện một tia sáng yếu ớt. Nhưng bên ngoài lối ra không có người tiếp ứng như dự tính, chỉ có ánh lửa ngút trời.
Phường nhuộm đã bị châm lửa.
Mấy tên hộ vệ canh hai đầu ngõ, lục soát từng nhà.
“Ngụy Trung đã chuẩn bị từ trước.” Tần Kiêu nghiến răng. “Hắn muốn phong tỏa cả con ngõ này.”
Truy binh phía sau đã tiến vào đường ngầm.
Trước sau đều là đường chết.
Ta nhìn đống vải chất cao như núi trong sân phường nhuộm.
“Lửa cháy từ phía đông, chum nước phía tây vẫn chưa vỡ.”
Tần Kiêu lập tức hiểu ý ta.
Hắn giao ta cho Phương thị, rút đao chém đứt dây phơi vải. Những tấm vải ướt lớn rơi xuống, bọc kín chúng ta.
Khói đặc ngày càng nặng.
Ba người men theo tường phía tây đi ra ngoài. Vừa tới cửa viện đã có hộ vệ cầm đao chặn lại.
“Kẻ nào?”
Tần Kiêu khom lưng, cố ý nói bằng giọng khàn khàn.
“Là tiểu nhị của phường nhuộm! Bên trong vẫn còn người, mau cứu hỏa!”
Tên hộ vệ kia giơ đuốc lên, định soi rõ mặt chúng ta.
Ta bỗng ôm bụng, cả người đổ về phía trước.
Phương thị gào khóc.
“Khuê nữ nhà ta đang mang thai, nếu đứa trẻ có mệnh hệ gì, ta liều mạng với các ngươi!”
Hàng xóm bị đám cháy đánh thức, lần lượt xách nước chạy đến. Đầu ngõ rối loạn, hộ vệ không dám rút đao trước mặt mọi người, chỉ có thể nghiêng người nhường đường.
Chúng ta theo đám đông cứu hỏa rời đi.
Rẽ qua hai con phố, một chiếc xe cũ chở đầy nước gạo thừa dừng bên tường. Người đánh xe là một lão binh đã rời Tây doanh. Ông ấy mở tấm ván bí mật dưới gầm xe, để chúng ta nằm vào trong.
Khi tấm ván khép lại, ta nghe Ngụy Trung đuổi ra đầu ngõ.
“Chặn tất cả nữ nhân lại, không được để lọt một kẻ nào!”
Bánh xe chậm rãi chuyển động.
Mùi hôi thối khiến người ta gần như không mở nổi mắt, nhưng ta không dám ho. Phương thị nắm chặt tay ta, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Khi qua cổng thành, quân canh quả nhiên chặn xe kiểm tra.
“Trên xe chở gì?”
“Nước gạo thừa của mấy tửu lâu phía tây thành, mang ra ngoài thành cho lợn ăn.”
Quân canh dùng trường thương đâm vào thùng gỗ.
Mũi thương xuyên qua khe tấm ván bí mật, dừng ngay trước mắt ta.
Chỉ thiếu nửa tấc là đã đâm vào cổ họng ta.
“Được rồi, đi đi.”
Cổng thành mở ra, xe chở nước gạo thừa rời khỏi kinh thành.
Mãi đến khi ánh đèn phía sau ngày càng xa, Phương thị mới dám lên tiếng. Bà ấy lau mồ hôi lạnh trên trán ta, nhưng khi chạm vào vạt váy thì cứng người.
Nhờ ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở, ta thấy trên váy lại có máu.
Viên thuốc an thai lão giả để lại đã tan thành một vũng máu.
Giọng Phương thị run rẩy.
“Cô nương, e rằng đứa trẻ không chờ được đến sáng.”
05
Cách ngoài thành mười dặm có một ngôi miếu Thổ Địa bỏ hoang.
Người Tần Kiêu sắp xếp đã chuẩn bị sẵn nước nóng và chậu than. Lão giả đến sau, bắt mạch xong liền lấy kim bạc ra, liên tiếp châm vào mấy huyệt bên bụng ta.
Cơn đau dần dịu xuống, nhưng máu vẫn không ngừng chảy.
“Thiếu huyết sâm, nhiều nhất chỉ kéo dài được hai canh giờ.”
Tần Kiêu quỳ dưới đất.