Chương 3 - Mười Năm Trở Về
“Không sao, không muốn đi thì không đi.”
Cậu nói: “Học ở đâu cũng như nhau, có cậu ở đây.”
Sau đó, cậu sắp xếp cho tôi vào một trường tư thục rất nổi tiếng ở thành phố tỉnh.
Học phí của trường đó cao đến dọa người.
Chỉ một năm thôi đã mấy trăm nghìn tệ.
Mẹ biết chuyện, phản ứng đầu tiên vẫn là xót tiền, kéo cậu nói:
“Tiểu Vũ còn nhỏ, không cần tốn nhiều như vậy. Nó học trường bình thường cũng được, đứa trẻ này hiểu chuyện, sẽ không kém đâu.”
Cậu lại nói: “Chị, năm đó chị nhường cơ hội đi học cho em, bây giờ Tiểu Vũ có cơ hội, em không muốn nó lại vì tiền mà tủi thân.”
Lời này vừa nói ra, mẹ liền không nói gì nữa.
Ngày khai giảng, cậu đích thân đưa tôi đi.
Tài xế lái chiếc xe màu đen biển số sáu con sáu ấy, đi một mạch từ nhà đến thành phố tỉnh.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhìn những tòa nhà ngoài cửa sổ ngày càng cao, đường ngày càng rộng, trong lòng vừa phấn khích vừa sợ hãi.
Ngôi trường ấy còn lớn hơn tôi tưởng tượng.
Tấm biển trước cổng rất khí thế, bên trong có sân vận động, thư viện, tòa thí nghiệm, còn có từng dãy lớp học xinh đẹp.
Học sinh mặc đồng phục thống nhất, đeo cặp mới tinh, từng nhóm bước xuống xe.
Chúng tôi vừa đến cổng trường, đã có mấy lãnh đạo nhà trường ra đón.
Trên mặt họ mang theo nụ cười rất khách sáo, từ xa nhìn thấy cậu xuống xe đã chủ động đi tới bắt tay.
Tôi đứng bên cạnh, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng cậu hình như thật sự đã không còn là người thanh niên năm đó đeo chiếc túi vải cũ rời khỏi nhà nữa.
Cậu chỉ cần đứng ở đó, đã có người chủ động bước đến đón.
Làm xong thủ tục nhập học, cậu đưa tôi đến ký túc xá.
Ký túc xá là phòng hai người, có bàn học và tủ quần áo riêng, ngoài cửa sổ còn có thể nhìn thấy sân vận động.
Cậu giúp tôi đặt hành lý xong, lại nhét từng bộ quần áo mẹ chuẩn bị sẵn vào tủ.
Trước khi đi, cậu lấy từ túi áo vest ra một chiếc điện thoại, nhét vào tay tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi có điện thoại của riêng mình, tôi cầm nó, hơi không dám nhận.
Cậu lại nắm các ngón tay tôi lại, cười nói: “Cầm lấy.”
Cậu ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt tôi, giọng dịu đi một chút.
“Tiểu Vũ, ở trường học hành cho tốt.”
“Có chuyện gì thì gọi điện cho cậu.”
5
Vừa vào ngôi trường đó, thật ra tôi rất không thích ứng được.
Trước kia học ở thị trấn, trong lớp ồn ào náo nhiệt, vừa tan học mọi người đã chạy ra sân, đám con trai không chơi bài thẻ thì cũng đuổi theo quả bóng đã tróc da chạy khắp nơi.
Nhưng ở đây thì khác.
Lớp học ở đây rất sạch sẽ, bàn ghế đều mới, trên tường treo những câu khẩu hiệu tiếng Anh tôi nhìn không hiểu.
Giáo viên giảng rất nhanh.
Nhất là tiết tiếng Anh.
Trước kia giáo viên tiếng Anh ở thị trấn thường dẫn chúng tôi đọc từng chữ cái một.
Nhưng giáo viên tiếng Anh ở đây vừa bước vào lớp, gần như cả buổi đều nói bằng tiếng Anh.
Cô ấy nói rất lưu loát, cũng rất hay.
Nhưng rơi vào tai tôi, lại giống như một chuỗi âm thanh hoàn toàn không hiểu nổi.
Mỗi lần cô ấy đứng trên bục giảng đặt câu hỏi, tôi đều theo bản năng cúi đầu, giả vờ mình đang nghiêm túc đọc sách.
Bởi vì tôi sợ cô gọi đến tên mình.
Chỉ cần đến tiết tiếng Anh, lòng bàn tay tôi sẽ đổ mồ hôi, tim cũng đập rất nhanh.
Rõ ràng tôi đã rất cố gắng.
Mỗi tối sau khi người khác rửa mặt đi ngủ, tôi vẫn nằm bò trước bàn học học thuộc từ vựng, chép từng từ lên vở, chép đến cổ tay đau nhức.
Nhưng ngày hôm sau lúc giáo viên giảng bài, tôi vẫn nghe không hiểu.
Có khi thậm chí tôi còn không biết cô ấy đang hỏi cái gì.
Ngoài chuyện học tập, việc ở chung với bạn học cũng rất khó.
Khai giảng chưa được mấy ngày, các bạn trong lớp đã nhanh chóng thân thiết với nhau.
Bọn họ sẽ bàn xem nghỉ hè đã đi du lịch nước nào, sẽ nói sau này muốn đi nước nào du học, còn trò chuyện về những thương hiệu mà tôi nghe cũng chưa từng nghe.
Có một nam sinh nói bố cậu ta mua cho cậu ta một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, bên cạnh lập tức có mấy người vây tới.
Bọn họ cúi đầu nhìn đôi giày ấy, miệng nói những cái tên tiếng Anh tôi nghe không hiểu, giọng điệu toàn là hâm mộ.
Tôi ngồi trên ghế, cũng muốn lại gần xem.
Nhưng vừa đứng lên, tôi lại dừng lại.
Bởi vì trên chân tôi đang mang đôi giày mới mẹ mua cho tôi ở trung tâm thương mại.
Lúc mua, mẹ rất vui, nói đôi giày này rất bền, đi đường cũng thoải mái.
Nhưng đến nơi này, tôi mới phát hiện, hóa ra có những đôi giày không phải dùng để đi cho bền.
Chúng dùng để được người khác nhận ra.
Tôi chậm rãi ngồi về chỗ của mình, rụt chân vào dưới bàn.
Khoảng thời gian đó, tôi luôn cảm thấy mình như đi nhầm chỗ.
Khi các bạn nói chuyện, tôi không chen lời vào được.
Bọn họ hẹn nhau cuối tuần đến trường đua ngựa, đến câu lạc bộ gì đó, tôi ngay cả những nơi ấy ở đâu cũng không biết.
Có khi rõ ràng bọn họ đang trò chuyện ngay bên cạnh tôi, nhưng tôi lại cảm thấy mình cách bọn họ rất xa.
Khai giảng một tháng, tôi vẫn ăn cơm một mình, ra sân một mình, về ký túc xá một mình.
Thỉnh thoảng cậu sẽ đến thăm tôi.
Mỗi lần cậu đến, trước cổng trường đều có người nhận ra xe của cậu, bảo vệ cũng sẽ mở thanh chắn từ trước.