Chương 11 - Mười Năm Trở Về
Kỷ Mạn Âm hành động cực kỳ quyết đoán, điểm này thì đúng là giống hệt năm xưa. Năm đó ngay trong ngày cưới chị ta có thể làm giả giấy chứng tử, vượt qua vòng vây chạy trốn sang Pháp, thì nay chị ta chẳng qua chỉ là muốn đi gặp một bà cụ tám mươi ba tuổi mà thôi.
Hai giờ chiều, Kỷ Mạn Âm xuất hiện trước cổng viện sau nhà họ Thẩm.
Mặc một bộ đồ màu nhạt, trang điểm nhạt hơn rất nhiều, trông cả người dịu dàng nết na hơn hẳn ba phần.
Là cố tình.
Tôi đứng bên cửa sổ tầng hai nhìn chị ta bấm chuông.
Mười phút sau, dì Chu lên tìm tôi.
Bà Thẩm, lão phu nhân dặn, cứ để họ nói chuyện. Bà không cần qua đó.
Vâng.
Tôi ngồi bên cửa sổ, mở một cuốn niên giám của nhà đấu giá.
Cửa sổ hé mở một khe hở, âm thanh dưới lầu đứt quãng vọng lên.
Giọng Kỷ Mạn Âm cất lên trước, kèm theo tiếng nấc nghẹn ngào có chừng mực vô cùng chuẩn xác.
Bà nội… Cháu có lỗi với nhà họ Thẩm.
Năm đó cháu còn quá trẻ, sợ hãi hôn nhân, sợ hãi trách nhiệm… Cháu biết cháu sai rồi.
Nhưng Tiểu Duệ là núm ruột do cháu sinh ra, cháu không thể không lo cho nó được…
Cháu muốn bù đắp. Cầu xin bà cho cháu một cơ hội.
Im lặng một lát.
Sau đó là giọng của lão phu nhân.
Chậm rãi.
Vững chãi.
Như hòn đá tảng mùa đông.
Mạn Âm.
Dạ thưa bà.
Cháu nói cháu sợ hãi hôn nhân. Vậy bà hỏi cháu một câu.
Lúc cháu bỏ đi, bên cạnh cháu có mấy người?
Giọng Kỷ Mạn Âm khựng lại. …Ý bà là sao ạ?
Giấy chứng nhận giả chết là một mình cháu làm? Vé máy bay là một mình cháu mua? Sang đến Pháp, là một mình cháu ở?
Dưới lầu im ắng.
Im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng hoa mộc quế rụng xuống đất.
Lão phu nhân nói tiếp, bà sống tám mươi ba năm, từng gặp người sợ cưới, người trốn cưới, người từ hôn. Người sợ cưới sẽ bàn bạc với gia đình. Người trốn cưới sẽ để lại một bức thư.
Còn cháu thì sao? Cháu làm giả giấy chứng tử. Khiến tất cả mọi người tưởng cháu đã chết. Hôn phu của cháu, ôm đứa bé mới đầy tháng, túc trực trong nhà xác nhận “xác chết” suốt một tiếng đồng hồ.
Sau này mới phát hiện ra là giả.
Cháu không phải là sợ hãi, Mạn Âm à.
Là cháu toan tính kỹ cả rồi.
Dưới lầu truyền đến tiếng nức nở.
Kỷ Mạn Âm đang khóc.
Nhưng giọng nói của lão phu nhân không hề có chút mủi lòng nào.
Cả đời này bà ghét nhất hai loại người. Một là kẻ hay nói dối. Hai là kẻ tính toán xong xuôi rồi lại tỏ ra đáng thương.
Cháu chiếm đủ cả hai đấy.
Bà nội…
Cháu về đi.
Bà không muốn gặp cháu.
Sau này cũng không muốn gặp nữa.
Cửa dưới lầu mở ra rồi đóng lại.
Tiếng giày cao gót dẫm trên đường lát đá xa dần, nhịp điệu rối loạn.
Tôi bỏ cuốn niên giám xuống.
Hoa mộc quế ngoài cửa sổ khẽ đung đưa trong gió.
Nắng rất đẹp.
Giọng lão phu nhân từ dưới lầu vọng lên, Sương Ninh.
Tôi thò đầu ra, bà nội.
Xuống đây. Uống với bà chén trà.
Vâng ạ.
Lúc tôi xuống lầu, lão phu nhân đã pha trà xong. Hồng trà Kim Tơ Vân Nam.
Bà đẩy tách trà đến trước mặt tôi.
Cô ta nói cũng êm tai đấy.
Vâng.
Nhưng mắt cô ta cứ dáo dác tìm đồ vật có giá trị. Vào cửa quét mắt ba vòng, nhìn chằm chằm cái bình Quan Âm của cháu hai lần rồi.
Lão phu nhân uống một ngụm trà.
Sương Ninh, cháu không phải lo.
Không phải lo gì cả.
Bà nhìn tôi, trong đôi mắt đục ngầu là một sự vững vàng, nén chặt dưới những nếp nhăn in hằn dấu vết thời gian.
Nhà họ Thẩm chỉ có một bà Thẩm thôi.
Từ cái ngày cháu bước chân vào cửa, người đó đã là cháu rồi.
Tôi nâng tách trà, cổ họng nghẹn ứ lại.
Không phải muốn khóc.
Mà là cảm giác đã đi một quãng đường rất dài rất dài, cuối cùng cũng nghe thấy có người nói “đến nơi rồi”.
Chẳng diễn tả rõ được là cảm giác gì nữa.
Tôi cúi đầu uống một ngụm trà.
Rất nóng.
Đầu lưỡi bị bỏng một chút, nhưng lần này tôi không thấy đau.