Chương 9 - Mười Năm Một Cái Giá

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi còn mua cho mình một chiếc túi.

Không phải hàng hiệu, nhưng tôi rất thích.

3.500 tệ, khi cà thẻ tôi không hề thấy tiếc.

Vì đó là tiền của tôi.

Tôi muốn tiêu thế nào là quyền của tôi.

Không ai có quyền chỉ trích.

A Nhã nói tôi thay đổi rồi.

“Hồi trước cậu keo lắm, giờ sao tiêu xài thoải mái thế?”

Tôi cười:

“Không phải tớ keo kiệt, mà là tiền hồi đó không phải của tớ.”

“Bây giờ thì là của tớ rồi.”

“Nên tớ muốn tiêu là tiêu.”

A Nhã nhìn tôi, bỗng bật cười:

“Tô Uyển, cậu biết không?”

“Gì vậy?”

“Bây giờ nhìn cậu, đẹp hơn trước rất nhiều.”

Tôi soi mình trong gương.

Thật sao?

Hình như đúng.

Mắt sáng hơn, lưng thẳng hơn, nụ cười nhiều hơn.

Người phụ nữ rụt rè, tằn tiện, không dám mua gì của ngày xưa — đã biến mất.

Thay vào đó là một phiên bản hoàn toàn mới của tôi.

Phiên bản này có tiền, có khí chất, có tự do.

Phiên bản này không phụ thuộc vào bất kỳ ai, không cần ai bố thí.

Cảm giác này — thật tuyệt.

11.

Một năm sau ly hôn, trong buổi tiệc cuối năm của công ty, tôi gặp một người đàn ông.

Anh ấy tên Lý Phong, là khách hàng của công ty tôi, kinh doanh vật liệu xây dựng.

Cao ráo, nói chuyện hài hước, khi cười mắt cong cong.

Kết thúc tiệc, anh ấy kết bạn WeChat với tôi.

“Cô Tô, rất vui được làm quen.”

“Tôi cũng vậy.”

Chúng tôi bắt đầu nhắn tin.

Ban đầu chỉ là chuyện công việc, sau đó từ từ chuyển sang chuyện đời sống.

Anh biết tôi đã từng ly hôn.

“Anh có để ý không?” – tôi hỏi.

“Để ý gì?”

“Việc tôi đã từng ly hôn.”

Anh cười:

“Tô tiểu thư, điều tôi quan tâm là nhân phẩm của một người, không phải quá khứ của họ.”

“Cô ly hôn là vì có khí phách, không chịu uất ức mà sống.”

“Điều đó có gì đáng chê trách đâu?”

Tôi nhìn anh, bỗng thấy mũi cay cay.

“Sao vậy?” – anh có vẻ lo lắng – “Tôi nói sai gì à?”

“Không.” – tôi lắc đầu – “Anh nói rất đúng.”

“Chỉ là tôi… đã rất lâu rồi không nghe được những lời như vậy.”

Anh im lặng một lúc.

“Tô tiểu thư, tôi không biết cô đã trải qua những gì, nhưng tôi muốn nói với cô một điều—”

“Cô xứng đáng được đối xử tử tế.”

Tôi mỉm cười:

“Cảm ơn anh.”

Chúng tôi hẹn hò được nửa năm.

Anh đối xử với tôi rất tốt.

Không bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu, không xen vào chuyện tôi tiêu tiền thế nào.

Anh chỉ nói:

“Em thích thì mua, anh mời.”

Tôi nói:

“Không cần đâu, em có tiền.”

Anh cười:

“Vậy càng tốt, tiền em giữ, tiền anh tiêu cho em.”

Tôi hỏi anh:

“Anh không sợ em chỉ vì tiền của anh mà ở bên anh sao?”

Anh nói:

“Tô Uyển, em còn giàu hơn anh.”

Tôi bật cười.

Anh nói đúng.

Năm nay tôi được thăng chức, tăng lương, tiền tiết kiệm cũng tăng không ít.

Tôi không còn là người phụ nữ rụt rè, dè dặt ngày xưa nữa.

Tôi có sự nghiệp của riêng mình, tài khoản của riêng mình, cuộc sống của riêng mình.

Tôi không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Nhưng gặp được một người biết tôn trọng mình — cũng là một loại may mắn.

Tôi không vội kết hôn với anh.

“Chờ thêm chút nhé.” – tôi nói – “Em muốn quan sát thêm.”

Anh đáp:

“Được, em quyết định là được.”

Anh không hối thúc, không ép buộc, không tạo áp lực bằng bất kỳ hình thức nào.

Anh chỉ ở bên tôi, chờ tôi, tôn trọng từng quyết định của tôi.

Cảm giác ấy, tôi chưa từng trải qua.

Thì ra, được tôn trọng là như vậy.

Thì ra, một mối quan hệ lành mạnh là như vậy.

Thì ra, tôi xứng đáng được như vậy.

12.

Lại thêm một cái Tết nữa.

Lần này, tôi về nhà mẹ đẻ.

Mẹ nấu một bàn đầy thức ăn, bố mở một chai rượu ngon.

“Uyển Uyển, lại đây, ăn đi con.”

“Uyển Uyển, uống chút rượu nào.”

Tôi nhìn họ, bỗng cảm thấy cay sống mũi.

“Bố, mẹ… những năm qua vất vả cho bố mẹ rồi.”

“Nói gì vậy chứ?” – Mẹ tôi trừng mắt – “Con là con gái của bố mẹ, có gì mà vất vả?”

“Đúng rồi.” – Bố tôi tiếp lời – “Con sống tốt là bố mẹ mừng rồi.”

Tôi cười.

“Giờ con sống rất tốt.”

“Công việc suôn sẻ, tiết kiệm cũng tăng, còn gặp được một người rất tốt.”

“Thật hả?” – Mắt mẹ tôi sáng rỡ – “Ai vậy? Có đáng tin không?”

“Đáng tin.” – Tôi gật đầu – “Anh ấy tôn trọng con, không quản tiền của con, cũng không để con phải quản tiền của anh ấy.”

“Thế thì tốt, thế thì tốt.” – Mẹ tôi thở phào – “Lần này nhất định không được giao thẻ lương nữa nhé.”

Tôi cười.

“Không đâu mẹ ạ.”

“Cả đời này, con sẽ không bao giờ đưa tiền mình kiếm được cho ai giữ nữa.”

“Tiền của con, chỉ có thể nằm trong thẻ của con.”

Cơm nước xong, tôi một mình ra ban công.

Ngẩng đầu nhìn trời.

Sao lấp lánh.

Tôi nhớ đến bản thân mười năm trước.

Cô gái ngốc nghếch mới cưới, nghĩ rằng giao thẻ lương là minh chứng của gia đình.

Nghĩ rằng chắt bóp từng đồng là để vun vén cho tổ ấm.

Nghĩ rằng nhẫn nhịn và hy sinh là bí quyết của hạnh phúc.

Giờ tôi mới hiểu, mình đã sai lầm đến mức nào.

Gia đình không được định nghĩa bằng việc đóng góp bao nhiêu tiền.

Hạnh phúc cũng không phải là thành quả của chịu đựng và nhún nhường.

Một gia đình thật sự, phải là tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng, cùng nhau trưởng thành.

Chứ không phải một bên cho đi mãi mãi, bên kia thì chỉ biết nhận lấy.

Tôi thấy may mắn vì đến năm 37 tuổi, tôi mới hiểu ra đạo lý này.

Không quá muộn.

Tôi vẫn còn cả một quãng đời dài để sống lại từ đầu.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Lý Phong một tin:

“Chúc mừng năm mới.”

Anh ấy trả lời ngay:

“Chúc mừng năm mới, cô Tô. Anh nhớ em.”

Tôi mỉm cười.

“Em cũng nhớ anh.”

“Qua Tết gặp nhau nhé. Có chuyện này em muốn bàn với anh.”

“Chuyện gì vậy?”

Tôi ngẩng đầu nhìn sao, hít một hơi thật sâu.

“Chúng ta… quen nhau được hai năm rồi nhỉ?”

“Ừ.”

“Em nghĩ… có lẽ em đã sẵn sàng rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi là tiếng cười của anh.

“Tô Uyển, em đang cầu hôn anh đấy à?”

Tôi cũng cười.

“Cứ cho là vậy đi.”

“Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Tiền của em, em quản. Tiền của anh, anh quản.”

“Sau khi kết hôn, tài chính độc lập, rạch ròi.”

“Anh chấp nhận được không?”

Lại thêm vài giây im lặng.

Sau đó anh nói:

“Tô Uyển, anh chấp nhận.”

“Và anh còn rất vui nữa.”

“Vì cuối cùng, em chịu tin tưởng anh rồi.”

Tôi nhìn bầu trời đêm, mắt ươn ướt.

“Cảm ơn anh.” – Tôi nói – “Cảm ơn vì đã kiên nhẫn chờ em.”

“Không có gì.” – Giọng anh rất dịu dàng – “Vì em xứng đáng.”

Tôi gác máy, đứng lặng ngoài ban công rất lâu.

Gió đêm se lạnh.

Nhưng trong lòng tôi — ấm áp vô cùng.

Mười năm.

Tôi đã đi qua nhiều ngã rẽ, chịu đựng nhiều mất mát, rơi không ít nước mắt.

Nhưng cuối cùng, tôi đã hiểu ra một điều:

Cuộc đời của tôi, là do chính tôi làm chủ.

Tiền của tôi, là do chính tôi quyết định.

Hạnh phúc của tôi, là do chính tôi tạo nên.

Không ai có thể định nghĩa giá trị của tôi.

Không ai có quyền tước đi lòng tự trọng của tôi.

Tôi là Tô Uyển.

Một người phụ nữ bình thường.

Nhưng tôi rất tự hào.

Vì tôi cuối cùng đã học được một điều:

Yêu chính mình.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)