Chương 8 - Mười Năm Một Cái Giá

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba tháng sau, tôi nhận được tiền thi hành án.

350.000.

Cộng với phần chia tài sản từ căn hộ (Chu Minh chọn cách trả bằng tiền mặt), tổng cộng 520.000.

Tôi nhìn con số trong tài khoản ngân hàng, sững sờ hồi lâu.

520.000.

Không phải 870.000, nhưng là phần tôi xứng đáng nhận được.

Cuối cùng, tôi cũng lấy lại được.

9.

Mẹ chồng đến tìm tôi một lần.

Sau khi việc thi hành án đã kết thúc.

Bà ta đứng trước cửa căn hộ thuê của tôi, sắc mặt u ám.

“Tô Uyển, cô vui chưa?”

“Tạm được.”

“Cô hủy hoại con trai tôi, cô biết không?”

Tôi nhìn bà ta.

“Mẹ chồng, tôi không hủy hoại anh ta.”

“Là chính anh ta tự hủy hoại mình.”

“Ngoại tình là do anh ta, chuyển tiền là do anh ta, mua nhà cũng là do anh ta.”

“Tôi chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình.”

Môi bà ta run run.

“Cô… cô đúng là kẻ vong ân bội nghĩa! Gả vào nhà tôi bao năm, ăn của nhà tôi, ở của nhà tôi, giờ trở mặt vô tình!”

“Ăn của nhà bà?” – tôi cười – “Mẹ chồng à, cái gọi là ‘ăn của nhà bà’, là tiêu bằng tiền lương của tôi.

Cái gọi là ‘ở nhà bà’ — căn nhà là tài sản trước hôn nhân của Chu Minh, tôi chưa từng động vào đồng nào.”

“Tôi chỉ muốn hỏi ngược lại:

Mười năm qua bà ăn của tôi bao nhiêu? Dùng của tôi bao nhiêu?”

“870.000, trừ đi 180.000 bà cho con gái làm của hồi môn, trừ đi 680.000 Chu Minh chuyển đi—”

“Còn lại 15.000.”

“Bà có biết 15.000 đó là tôi chắt chiu thế nào mà có không?”

“Là tôi mười năm không dám mua đồ mới mà có.

Là tôi không dám lì xì mẹ tôi quá 2.000 mà để dành.

Là tôi một ly trà sữa cũng không dám uống mà tích lại.”

Sắc mặt mẹ chồng thay đổi hoàn toàn.

“Cô—”

“Mẹ chồng,” – tôi ngắt lời – “Tôi biết bà nghĩ tôi vô ơn bạc nghĩa.”

“Nhưng tôi muốn nói một điều.”

“Gì?”

“Con trai bà, từ đầu tới cuối, không xứng đáng để tôi hi sinh như vậy.”

“Anh ta không chung thủy, không có trách nhiệm, không có bản lĩnh.”

“Gặp chuyện, chỉ biết trốn sau lưng mẹ.”

“Một người đàn ông như vậy — không phải tôi không cần, mà là anh ta không xứng đáng có tôi.”

Bà ta đứng đó, nghẹn lời.

“Bà về đi.” – Tôi chuẩn bị đóng cửa – “Từ giờ về sau, chúng ta không cần gặp lại.”

“Tô Uyển!”

Tôi dừng lại.

“Cô sẽ hối hận đấy!” – Giọng bà ta run rẩy – “Cô sẽ hối hận!”

Tôi nhìn bà.

“Mẹ chồng, thứ tôi thật sự hối hận, chỉ có một.”

“Gì?”

“Tôi hối hận vì mười năm trước đã đưa thẻ lương cho bà.”

“Nếu lúc đó tôi không giao ra, sẽ không có những chuyện ngày hôm nay.”

“Nhưng không sao.” – Tôi mỉm cười – “Tôi đã học được bài học.”

“Từ nay về sau, tiền của tôi, chỉ nằm trong thẻ của tôi.”

Tôi đóng cửa lại.

Ngoài cửa, bà ta vẫn đang chửi mắng.

Tôi không nghe.

Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài.

Xanh ngắt.

Trong veo.

Giống hệt tâm trạng của tôi lúc này.

10.

Cái Tết đầu tiên sau ly hôn, tôi ăn Tết một mình.

Không về nhà chồng, cũng không về nhà mẹ đẻ.

Tôi tự nấu một bàn ăn đầy đủ, mở một chai rượu vang đỏ, và xem phim suốt đêm.

Rất yên tĩnh.

Nhưng không cô đơn.

Mẹ tôi gọi điện đến.

“Uyển Uyển, con ở một mình có ổn không?”

“Ổn mà, mẹ.”

“Hay con về nhà đi, mẹ nấu cơm cho con.”

“Thôi mẹ ạ, con muốn ở một mình.”

Mẹ tôi im lặng một lúc.

“Uyển Uyển, mẹ trước đây… mẹ xin lỗi con.”

Tôi sững lại.

“Mẹ, mẹ nói gì vậy?”

“Mẹ không nên khuyên con giao thẻ lương cho bà ấy.” – giọng mẹ run run – “Lúc đó mẹ nghĩ, người trong một nhà thì không nên phân biệt… không ngờ lại thành ra thế này…”

“Mẹ, đừng nói nữa.” – tôi ngắt lời – “Đó không phải lỗi của mẹ.”

“Là do chính con lựa chọn.”

“Là do con chọn tin tưởng họ, là con ngốc.”

“Nhưng không sao, con đã học được bài học.”

“Sau này, sẽ không như vậy nữa.”

Mẹ tôi khóc bên đầu dây bên kia.

Còn tôi thì không.

Năm nay, nước mắt tôi đã cạn rồi.

Tắt điện thoại, tôi tiếp tục xem phim.

Là một bộ phim cũ, kể về một người phụ nữ bắt đầu lại sau ly hôn.

Rất cũ kỹ, nhưng tôi xem vô cùng chăm chú.

Bởi vì đó chính là tôi.

Tôi cũng đang bắt đầu lại.

Sau Tết, tôi đổi công việc.

Lương tăng 30%.

Tôi gửi toàn bộ tiền vào thẻ của mình, không đưa ai một xu.

Tôi mua cho mình chiếc áo đầu tiên trị giá hơn 200 tệ.

Là một chiếc áo khoác cashmere, sau giảm giá còn 1.800 tệ.

Tôi mặc nó soi gương, cảm thấy mình đẹp vô cùng.

Tôi gửi cho mẹ một phong bao lì xì lớn.

8.000 tệ.

Mẹ nói: “Nhiều quá rồi, nhiều quá rồi.”

Tôi nói: “Không nhiều đâu, mẹ xứng đáng.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)