Chương 23 - Mười Hai Năm Quẩn Quại
Khoảnh khắc bước xuống xe, đứng trước tấm bia đá cổng trường, cả người tôi như bị một thứ gì đó khóa chặt lại. Mười hai năm. Trường đại học thay đổi rất nhiều. Xây thư viện mới, nhà ăn cũ bị đập đi xây lại, sân vận động thì trải lại đường chạy nhựa tổng hợp.
Nhưng những hàng cây ngô đồng vẫn còn đó.
Khi đi tới cầu thang tòa nhà dạy học cũ, bước chân tôi chậm lại.
“Chính là chỗ này.” Tôi nói.
“Ừ.”
“Anh đã đỡ lấy em ở đây.”
“Lúc đó em ôm một đống giấy tờ rớt lung tung lả tả.”
“Mặt anh lúc đó chẳng có biểu cảm gì cả. Cứ như việc tiện tay giúp đỡ một ai đó chẳng đáng để thể hiện chút cảm xúc nào ra mặt vậy.”
“Hồi đó quả thật anh không thích biểu lộ cảm xúc ra mặt.”
“Bây giờ anh cũng đâu có thích.”
Anh liếc nhìn tôi. Không phản bác.
Chúng tôi rảo bước qua hành lang dài, ngang qua lớp học năm xưa.
Cửa sổ thay mới rồi, bàn ghế cũng đổi. Nhưng cây long não cổ thụ mọc xiêu vẹo ngoài cửa sổ vẫn sừng sững ở đó.
“Hồi đó anh ngồi cạnh cửa sổ.” Tôi nói.
“Em ngồi bên trái anh.”
“Vâng.”
“Mỗi lần lén nhìn anh em cứ tưởng anh không biết. Thật ra khóe mắt anh đều nhìn thấy hết. Trung bình một tiết học em quay sang nhìn anh 6 lần.”
“Anh từng đếm à?”
“Ừ.”
“Trời ạ, anh thế mà lại đếm.”
“Trời ạ, thế mà em lại không biết anh từng đếm.”
Tôi đứng bên cửa sổ, miết nhẹ ngón tay lên lớp bụi mỏng trên bậu cửa.
“Có những chuyện, lỡ mất chính là lỡ mất.”
“Ai nói lỡ mất.”
Anh đi đến bên tôi, móc ra một thứ từ túi áo khoác.
Một chiếc túi ni lông cũ kỹ, sờn rách tả tơi.
Anh mở túi ra. Bên trong có ba món đồ.
Một gói túi chườm ấm đã quá hạn từ đời nào. Trên vỏ vẫn còn dán tem giá siêu thị ngày xưa: Ba tệ rưỡi.
Một lớp vỏ bọc kẹo Snickers, được gấp lại vuông vức gọn gàng.
Và một tấm thẻ sinh viên. Màu xanh dương. Mặt thẻ sờn đến mức chữ in đã mờ gần hết.
Anh lật mặt sau tấm thẻ lại. Ở đằng sau, dùng bút bi viết một dòng chữ nhỏ li ti.
“Mỗi khi số dư không khớp, chính là bằng chứng cho thấy cô ấy từng ghé qua.”
Là nét chữ của anh.
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
“Anh giữ lại tất cả sao?”
“Tất cả.”
“Túi chườm ấm hết hạn rồi anh cũng giữ?”
“Thứ hết hạn là túi chườm ấm. Thứ không bao giờ hết hạn là tấm lòng em dành cho anh.”
Tôi ngồi thụp xuống. Nép mình dưới bệ cửa sổ phòng học ấy, khóc không thành tiếng.
Anh đứng cạnh tôi. Không cúi xuống. Nhưng đặt tay lên đỉnh đầu tôi.
Rất nhẹ nhàng. Cứ đặt ở đó vậy thôi.
Chẳng nói lời nào.
Cây ngô đồng bên ngoài lớp học bị gió thổi kêu xào xạc.
Giống hệt mùa thu của mười hai năm trước.
CHƯƠNG 29
Mùa thu của một năm sau.
Chiến dịch nâng cấp thương hiệu của Tập đoàn Viễn Sơn được Hiệp hội ngành vinh danh là Giải thưởng Chiến lược Thương hiệu Xuất sắc nhất năm. Lễ trao giải diễn ra tại Thượng Hải.
Khán phòng không còn một chỗ trống. Khi tôi đứng trên bục nói lời cảm ơn, tiếng vỗ tay bên dưới vang lên không ngớt. Kéo dài hơn rất nhiều so với buổi họp báo năm ngoái.
Lúc bước xuống bục, tôi nhìn thấy Thẩm Diệc Xuyên ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Anh ngồi đó, giống hệt cái góc độ năm xưa tôi ngồi dưới khán đài nhìn anh đứng trên bục hùng biện. Chỉ là vị trí giờ đã hoán đổi.
Anh nhìn tôi. Không cười. Nhưng biểu cảm của anh là vẻ thư giãn nhất mà tôi từng thấy.
Tan tiệc, anh chờ tôi ở hậu trường.
“Thuyết trình cũng tạm được.”
“Tạm được? Anh đánh giá thế thôi á?”
“Cho 80 điểm.”
“Thế hồi đại học bài thuyết trình chiến lược thương hiệu của anh được bao nhiêu điểm?”
“90.”
“Tại sao anh 90 mà em chỉ được 80?”
“Vì hồi đó anh đẹp trai.”
“…”
Tối hôm đó chúng tôi đi lên sân thượng khách sạn.
Cảnh đêm Thượng Hải lộng lẫy vô cùng. Đứng bên lan can, gió lộng tứ bề.
Anh lấy một thứ từ trong túi ra. Một tấm thẻ. Không phải thẻ sinh viên. Mà là một tấm thẻ chế tác đặc biệt. Kích thước giống hệt thẻ sinh viên ngày ấy, nền màu xanh.
Trên đó in một dòng chữ: “Số dư: Cả một đời.”
Tôi cầm lấy. Lật ra sau. Mặt sau là một dòng chữ viết tay nhỏ xinh.
“Lâm Nhược Vãn, em đã cho anh bốn năm thẻ ăn. Anh trả lại em cả một đời.”
Bên dưới là một dòng chữ còn nhỏ hơn nữa.
“Em có bằng lòng không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Anh đứng trong gió. Tóc bị thổi hơi rối.
Biểu cảm vẫn là cái dáng vẻ ít khi bộc lộ ra ngoài như thường lệ.
Nhưng thứ chứa đựng trong đôi mắt anh, lần đầu tiên trong đời đã trào dâng toàn bộ lên bề mặt.
Tôi siết chặt tấm thẻ, nước mắt lại ứa ra.
“Sao lúc nào anh cũng dùng cách này để chọc em khóc thế.”
“Em trả lời anh trước đi.”
“Anh nghĩ sao.”
Anh đưa tay vén lọn tóc vương trên mặt tôi ra sau tai. Ngón tay chạm vào vành tai tôi.
“Anh không đoán. Em tự miệng nói ra đi.”
“Em bằng lòng.”
Gió thổi rất to. Nhưng tôi nói rất rõ ràng.
Lúc này anh mới mỉm cười. Khóe miệng cong lên. Rất nhạt.
Nhưng tôi nhìn thấy trong đôi mắt anh có ánh sáng lấp lánh.
Còn chói lọi hơn khoảnh khắc anh đứng trên bục giảng hùng hồn nói câu “Bạn tồn tại vì lý do gì?” năm đó.
Tôi tựa vào lan can, tay nắm chặt tấm thẻ “Số dư cả một đời”. Anh đứng cạnh tôi. Vai kề vai.
Gió Thượng Hải từ bờ sông Hoàng Phố thổi vào. Rất lạnh.
Nhưng tôi chẳng hề thấy rét chút nào.
CHƯƠNG 30
Năm năm sau.