Chương 8 - Một Trăm Lẻ Bảy Kiếm Linh
Sóng xung kích khổng lồ nghiền nát tất cả lòng tham, sự giả dối và cái gọi là “nền móng tông môn”.
Đại điện nguy nga đã truyền thừa mấy ngàn năm của Thanh Vân Tông sụp đổ rồi bốc hơi trong nháy mắt, hóa thành bụi bặm đầy trời.
Tiếng kêu thảm thiết dần lắng xuống.
Trong không khí chỉ còn mùi cháy khét.
Khi khói bụi tan đi, phạm vi trăm dặm đã biến thành đất khô cằn.
Tiên tông từng được linh khí bao phủ giờ chỉ còn lại một hố sâu không thấy đáy cùng thi thể nằm khắp nơi.
Ta đứng giữa vũng máu.
Huyền bào bay phần phật trong gió dữ.
Bên cạnh là vô số phần thi thể nằm ngổn ngang cùng nguyên thần tan vỡ của những đại năng từng ngông cuồng tự phụ.
Tất cả đang dần tiêu tán trong lôi hỏa.
Ta cúi đầu nhìn lòng bàn tay.
Cảm giác thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết này thật ra cũng rất tuyệt.
Ta nhìn quanh.
Linh hạch vỡ vụn cùng tàn kiếm của các danh môn rơi rải rác trên vùng đất cháy đen, toát lên vẻ mục nát xấu xí khiến người ta khó chịu.
Ta không thích.
Nếu đã muốn hủy, vậy phải hủy triệt để hơn một chút.
Ta cầm thanh Chu Tuyết Kiếm đã bị phế, từng bước đi về phía khe vực vẫn đang phun trào địa hỏa.
Đó là căn cơ linh mạch của Thanh Vân Tông, cũng là nơi địa hỏa hội tụ.
Một trăm lẻ bảy kiếm linh đi theo phía sau ta.
Dường như nhận ra ta muốn làm gì, chúng đồng loạt phát ra tiếng rung đầy phấn khích.
10
Ta giơ tay chộp vào hư không.
Phần linh mạch còn sót lại của Thanh Vân Tông bị ta cưỡng ép kéo ra khỏi lòng đất, nhét thẳng vào khe vực đang phun trào địa hỏa.
Ta trở tay vung lên.
Hàng ngàn mảnh kiếm vỡ lập tức nhận được triệu gọi, ào ào bay vào lò luyện.
Dưới sự thiêu đốt của địa hỏa, chúng lập tức hóa thành nước sắt đỏ sẫm.
Sau đó, ta tiện tay ném cả Chu Tuyết Kiếm đã mất hết linh trí, chỉ còn lại vỏ ngoài bằng sắt phàm vào trong.
“Đến lượt các ngươi.”
Ta khẽ gọi vào hư không.
Một trăm lẻ bảy thanh kiếm hóa thành những luồng sáng, không chút do dự nối đuôi nhau lao vào lò luyện nóng rực.
Địa hỏa điên cuồng gầm thét.
Lôi vân trên trời còn chưa tan hết dường như bị một luồng sức mạnh khủng bố cưỡng ép dẫn dắt, tạo thành một chiếc phễu đen khổng lồ trên phế tích.
Ta đứng bên bờ biển lửa, hai tay kết ấn.
Tu vi Đại Thừa kỳ được rót vào trong không chút giữ lại, điên cuồng áp súc khối năng lượng đủ sức hủy thiên diệt địa kia.
Nước sắt cuồn cuộn.
Kiếm ý tung hoành.
Từng chút tạp chất loang lổ đều bị lôi hỏa cực hạn đan xen loại bỏ sạch sẽ.
Ta nhìn hình dáng đang dần thành hình trong lò, đầu ngón tay khẽ rạch.
Một giọt tinh huyết rơi vào bên trong.
“Hợp!”
Theo tiếng quát khẽ này, địa hỏa phun cao trăm trượng.
Ầm ầm!
Đạo Cửu Thiên Huyền Lôi cuối cùng tựa như một con rồng giận dữ bổ xuống, đánh thẳng vào trung tâm lò luyện.
Tàn tích của cả Thanh Vân Sơn hoàn toàn hóa thành bột mịn dưới luồng xung kích.
Một cột sáng đỏ sẫm phóng thẳng lên trời, cưỡng ép xé rách tầng mây trong phạm vi ngàn dặm.
Lò luyện nổ tung.
Một thanh trường kiếm thon dài toàn thân đen nhánh, trên thân lưu chuyển những đường vân đỏ sẫm tựa dung nham, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung.
Ta giơ tay.
Nó lập tức phát ra một tiếng kiếm ngân, hóa thành lưu quang rơi vào lòng bàn tay ta.
Thanh kiếm thứ một trăm lẻ tám…
Đã thành.
Khoảnh khắc này, bình cảnh trong cơ thể ta hoàn toàn biến mất.
Cảm giác khống chế sánh ngang trời đất tràn ngập toàn thân.
Ta nhìn quanh.
Phạm vi trăm dặm đã trở thành tuyệt địa.
Kể từ hôm nay, cái tên Thanh Vân Tông sẽ chỉ còn xuất hiện trong những cơn ác mộng của tu tiên giới.
Nhìn vùng đất cháy đen đã hoàn toàn trở về tịch diệt trước mắt, cuối cùng ta cũng nở nụ cười hài lòng.
Tuy quá trình có phần thô bạo, nhưng kết quả ít nhất cũng phù hợp với thẩm mỹ của ta.
Sạch sẽ.
Gọn gàng.
Không còn bất kỳ thứ chướng mắt nào.
Ta thu trường kiếm, xoay người bước về phía cuối chân trời.
Bước chân lười biếng, vạt áo không nhiễm một hạt bụi.
Nếu thiên đạo của thế gian này cũng khó coi như vậy…
Nếu khắp nơi đều là những kẻ cướp bóc khoác lên mình lá cờ chính nghĩa…
Vậy ta sẽ cầm thanh kiếm này, tự tay vẽ lại một bức tranh mà ta yêu thích.
Phía sau, lôi vân dần tan.
Chỉ còn lại một bóng lưng khiến cả tu tiên giới phải run sợ suốt mấy ngàn năm sau.
HẾT.